Wednesday, August 11, 2010

Vũ hội hóa trang - Chương 20

Sáng thứ Sáu, ngay giây phút bước xuống dưới nhà ăn sang, Schuyler đã nhận ra có điều gì đó khác lạ trong phòng khách – ánh nắng mặt trời. Căn phòng bừng sáng trong ánh mặt trời, chìm ngập trong những tia vàng rực rỡ. Những tấm vải bạt che phủ trên đồ đạc đã được gỡ bỏ, từ cửa sổ hắt vào những tia nắng chói lọi tới độ làm người ta lóa mắt. Lawrence Van Alen đang đứng ở giữa phòng, chăm chú nhìn bức chân dung cũ kỹ treo phía trên bệ lò sưởi. Mấy cái hòm lỗi thời dàn đều trong hành lang, bên cạnh một cái rương to, mòn vẹt hiệu Louis Vuitton. Hattie và Julius đang đứng quanh ông, tay nắm chặt. Hattie nhìn thấy Schuyler trước tiên.



- Cô Schuyler! Tôi không thể ngăn cản nổi người này, ông ta có chìa khóa. Ông ta nói mình là chủ nhà này, và rồi ông ta bắt đầu kéo mấy tấm rèm ra, còn yêu cầu chúng tôi gỡ bỏ những tấm vải phủ nữa. Ông ta nói ông ta là ông ngoại của cô. Nhưng phu nhân Cordelia đã là một quả phụ kể từ khi tôi gặp bà.


- Không sao đâu, Hattie. Mọi chuyện ổn rồi. Julius, tôi sẽ lo chuyện này. – Schuyler nói, trấn an hai người phục vụ. Bà quản gia và ông tài xế ném cái nhìn ngờ vực vào kẻ xâm phạm ngôi nhà của họ, nhưng vì Schuyler đã nói vậy, họ cũng nhanh chóng lui khỏi phòng.


- Ông đang làm gì ở đây vậy? – Schuyler thắc mắc. – Cháu tưởng ông không muốn dính vào rắc rối.


Cô cố tỏ ra giận dữ nhưng tất cả những gì cô cảm thấy lúc này là niềm hân hoan. Ông ngoại của cô đã trở về! Liệu có phải ông đã đổi ý rồi không?


- Không phải đã rõ ràng rồi sao? – Lawrence hỏi lại. – Ta đã trở về rồi đây. Những lời của cháu như xát muối vào nỗi đau của ta, Schuyler ạ. Ta không thể chịu đựng được chính mình khi nghĩ rằng ta đã hành động như một kẻ hèn nhát. Hãy tha thứ cho ta, đã rất lâu rồi kể từ khi Cordelia và ta hẹn ước với nhau. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ai đó đến tìm ta.


Ông tiến lại phía cửa sổ nhìn ra sông Hudson đang bị đóng băng. Schuyler đã quên mất rằng phòng khách nhà họ có một tầm nhìn tuyệt vời đến vậy. Bao nhiêu năm qua, Cordelia luôn kéo rèm che kín những cánh cửa sổ lại.


- Ta không thể để cháu quay trở lại với cuộc sống như trước đây, trơ trọi một mình được. Ta đã chịu lưu đày đủ lâu rồi. Đã đến lúc để New York nhớ lại sức mạnh cũng như sự huy hoàng của dòng họ Van Alen. Và ta về đây còn để nuôi dạy cháu nữa. Suy cho cùng thì cháu cũng là cháu ngoại của ta.


Đáp lại lời ông, Schuyler vùi mình vào vòng tay ông ngoại và ôm ông thật chặt.


- Cordelia đã đúng về ông. Cháu biết là bà luôn đúng mà.


Nhưng trước khi cô có thể nói thêm được điều gì, tiếng chuông cửa ồn ã vang lên liên hồi, như thể ai đó ấn mạnh vào nó trong tâm trạng cáu kỉnh cực độ.


Schuyler nhìn ông ngoại cô.


- Ông đang đợi ai ạ?


- Không phải giờ này. Tuần sau Anderson mới về đây, sau khi ông ấy đã dọn dẹp xong xuôi những ngôi nhà của ta ở Venice. – Lawrence sầm mặt lại. – Hóa ra chuyến trở về của ta không được kín đáo như ta hi vọng.


Hattie bước ra định mở cửa, nhưng Lawrence đã ngăn bà lại.


- Ta sẽ lo chuyện này. – Ông vừa nói vừa mở cửa.


Charles Force và vài Giám hộ khác trong Ủy Ban đang đứng nơi bậc thềm, trông đầy vẻ quả quyết và tức tối.


- A, Lawrence. – Charles Force cười hờ. - Thật vinh hạnh cho chúng tôi được gặp ông lần nữa.


- Charles. – Lawrence gật đầu chào lại.

- Chúng tôi vào được chứ?


- Tất nhiên rồi. – Lawrence đáp lại bằng giọng hòa nhã. – Schuyler, ta tin rằng cháu đã biết các vị đây. Charles, Priscilla, Forsyth, Edmund, đây là cháu ngoại tôi, Schuyler.


- Vâng, ưm. Xin chào. – Schuyler nói, tự hỏi tại sao ông ngoại cô lại cư xử như thể các Giám hộ đơn giản chỉ ghé qua chào hỏi thân mật.


Những người kia không thèm đếm xỉa gì đến Schuyler.


- Lawrence, tôi rất lấy làm tiếc. – Priscilla Dupont cất giọng nói du dương, dịu dàng của mình. – Tôi đã không ngăn được họ.


- Không sao, bạn thân mến. Nếu có điều gì tôi muốn nói thì đó là tôi rất mừng vì được gặp lại cô. Cũng đã lâu rồi còn gì, từ khi ở Newport.


- Quá lâu rồi. – Priscilla đồng tình.


- Đủ rồi đấy. – Charles nóng nảy cắt ngang. – Lawrence, tôi không nhớ là Ủy Ban đã cho phép ông quay về. Ông phải có mặt trước Hội đồng để khai báo chính thức. Hãy đi cùng chúng tôi ngay bây giờ.


- Chuyện gì đang diễn ra vậy? – Schuyler gào lên khi hai Giám hộ xông tới, mỗi người giữ một tay Lawrence. - Họ định đưa ông đi đâu?


- Đừng sợ, cháu gái của ta. – Lawrence đáp. – Vì chẳng còn lựa chọn nào khác nên ta đành phải vui vẻ mà đi thôi. Charles, anh sẽ chẳng thể tìm được điều gì khả nghi ở tôi đâu. Schuyler, ta sẽ về sớm thôi.


- Cái đó còn phải chờ xem thế nào đã. – Charles Force khịt mũi.


Schuyler nhìn đám người trong Ủy Ban áp giải ông ngoại cô ra khỏi cửa và chui vào trong những chiếc xe hơi đen đậu trước cửa tòa nhà. Cô cảm thấy muốn khóc. Đúng lúc cô cho rằng sự cứu cánh cuối cùng cũng tìm đến với cô thì nó lại bị tước đoạt mất ngay khi vừa xuất hiện.


- Ông ta đi rồi sao? – Hattie hỏi trong lúc lao ra từ nhà bếp. - Tạ ơn Chúa.


- Ông ấy sẽ quay lại. – Schuyler nói. Cô tiến về phía bức chân dung mà Lawrence đã nhìn chăm chú ban nãy. Đó là một bức tranh sơn dầu đã được quét lớp bảo hộ chống axit bào mòn; bức tranh vẽ cảnh một đám cưới từ hồi đầu thế kỷ mười tám. Trong bức tranh, Cordelia mặc váy cưới, đoan trang và nghiêm nghị. Người đàn ông đứng bên cạnh bà mặc một chiếc áo đuôi tôm mới cứng và thắt một chiếc cà vạt lớn, dáng vẻ cao ngạo không lẫn vào đâu được của một Lawrence Van Alen trẻ tuổi.


------------------------------Mục Lưu trữ tờ New York Herald



Số ra ngày 10 tháng Hai năm 1872


THÔNG BÁO KẾT HÔN


Thiệp mời dự hôn lễ giữa quý cô Caroline Vanderbilt, con gái Đô đốc Hải quân và phu nhân Vanderbilt, và Ngài Alfred Burlington đã được gửi đi. Hôn lễ sẽ diễn ra vào tối thứ Năm, ngày 29 tháng Hai, lúc 6h tại nhà bố mẹ cô dâu, số 800 Đại lộ 5. Đức cha Cushing đã được mời làm người chủ trì hôn lễ. Phù dâu là cô Ava Vanderbilt, em gái của cô dâu và phù rể là Hầu tước vùng Essex. Sau hôn lễ là một bữa tiệc chiêu đãi trọng thể. Với vị thế của gia đình nhà gái, sẽ có khoảng tám trăm khách mời, trong đó có Thống đốc và thị trưởng New York. Ngài Burlington, con trai cả của Công tước và Nữ Công tước vùng Devonshire, là một nhà môi giới hiện có sản nghiệp tại cả London và New York. Ngay sau lễ cưới, cô dâu và chú rể sẽ khởi hành chuyến du lịch dài ngày tới tiểu lục địa Ấn Độ.

Vũ hội hóa trang - Chương 19



Tên chàng trai là Kingsley Martin, học sinh năm ba. Tất cả đám con gái ở Duchesne đều đồng ý rằng thậm chí đến tên chàng ta nghe cũng sexy nữa. Giây phút anh xuất hiện, cứ như thể có một ngọn lửa bùng lên dữ dội, lan tỏa khắp hội con gái. Chỉ trong vòng một tuần, những câu chuyện về anh đã trở thành huyền thoại. Chưa gì anh đã được mời gia nhập đội lacrosse của trường, không những thế còn có cả đội bóng đá và nhiều đội, nhóm khác. Chưa hết, anh còn là một tay thiện xạ được đào tạo bài bản hẳn hoi. Anh thậm chí đã hạ gục giáo viên tiếng Anh lớp nâng cao với bài thuyết trình về tác phẩm Inferno (Địa ngục) của Dante, với tiêu đề “Taco Hell” (Địa ngục thịt chiên giòn), trong đó anh đã so sánh các tầng địa ngục với hệ thống đồ ăn nhanh hiện nay. Còn ở lớp Tích phân cao cấp, anh đã giải quyết một bài toán hóc búa trong khoảng thời gian kỷ lục.


Vì vậy cũng dễ hiểu khi anh được các cô gái thầm coi như “người tình trong mộng”. Anh đẹp trai đến nghẹt thở. Đó là vẻ đẹp kết hợp giữa nét quyến rũ kiểu Hollywood với nét tinh tế, bóng bẩy kiểu châu Âu, và còn có chút gì đó rất “tà” nữa. Chàng trai mới này thực sự quá đỉnh đi.


Và do vậy, Jack Force bỗng nhiên trở thành “ma cũ”. Hầu hết các cô gái đều học chung với Jack Force từ hồi lớp lá, trong khi đó, Kingsley, cũng bảnh bao không kém, mang tới một sự thay đổi mới mẻ và huyền bí. Ngay sau bữa ăn trưa, lúc đang đứng trong phòng vệ sinh nữ tô thêm chút son bóng, Mimi Force đã kịp thời bổ sung ngay cho Bliss phần tin sốt dẻo còn lại về anh chàng mới đến.


- Anh ấy là một Máu Xanh đấy. – Mimi nói, mồm chu ra tạo thành hình chữ O trong khi tô đi tô lại lớp son.


- Tớ biết ngay mà. – Bliss đáp lại. Tất nhiên anh ta là một ma cà rồng rồi, cô đã biết điều đó ngay từ giây phút nhìn thấy anh. Cô chưa bao giờ gặp một ma cà rồng nào lại phô diễn công khai vị thế Máu Xanh của mình như thế. Cô còn ngạc nhiên là sao anh ta chưa khoe những chiếc răng nănh ra trước toàn trường cơ đấy.


- Tớ gặp anh ấy tại Vũ hội Four Hundred. – Mimi nói. – Gia đình anh ấy mới chuyển tới đây từ London, nhưng anh ấy từng sống ở nhiều nơi khác nữa: Hồng Kông, New York, Capetown. Gia đình họ kiểu như có quan hệ với hoàng gia hay gì đó vậy. Anh ấy cũng có tước hiệu nào đó nhưng chẳng bao giờ dùng đến nó.


- Chúng ta có cần phải nhún gối chào anh ta không đây? – Bliss tếu táo.


Mimi nhíu mày lại.


- Không đùa đâu. Họ thực sự thuộc hàng quan chức cao cấp đấy. Chủ của những điền trang lớn, cố vấn cho Nữ Hoàng... tất cả những việc tương tự vậy.


Bliss cố ngăn không đảo tròn hai mắt. Đôi lúc Mimi trở nên rất ương bướng và giữ rịt cái thái độ trịch thượng của cô nàng, khiến cuộc sống thường nhật này chẳng còn chút vui vẻ, đùa nghịch nào. Hai cô gái bước ra khỏi phòng vệ sinh và đụng ngay nhân vật chính của cuộc trò chuyện vừa xong. Kingsley đang đi ra khỏi phòng gửi đồ của nam sinh, cầm theo một cuốn sách da dày. Trông anh chàng đậm vẻ ngang tàng và quyến rũ một cách quỷ quyệt. Đôi mắt anh ta nhảy múa khi trông thấy hai cô gái.


- Xin chào các quý cô. – Anh ta vừa nói vừa nghiêng đầu chào.

Mimi nở một nụ cười duyên dáng.


- Tụi em vừa nhắc đến anh xong.


- Vậy anh hi vọng đó toàn là những điều tốt đẹp. – Anh nói, mắt nhìn thẳng vào Bliss.


- Đây là bạn em, Bliss. Ba cô ấy là Thượng nghị sĩ. – Mimi nói trong lúc thúc khuỷu tay Bliss một cách dữ dội.


- Anh biết. – Kingsley nói, nụ cười càng rạng rỡ hơn. Bliss cố hết sức để giữ tư thế thoải mái. Khi anh nhìn cô kiểu đó, cô có cảm giác như mình đứng đó mà trên người không một mảnh vải che thân.


Hồi chuông thứ hai báo giờ vào học vang lên, cũng có nghĩa là họ chỉ còn năm phút để đến lớp học tiếp theo.


- Em phải đi thôi. Thầy Korgan tuy già thật nhưng vẫn có thể tỏ ra là một kẻ khó chịu. – Mimi nói, đoạn quay người hướng về phía cầu thang.


- À, thế thì chỉ cần làm ông ta im miệng là được mà. – Kingsley nói. - Chẳng lẽ em vẫn chưa biết cách làm vậy sao?


- Anh đang nói cái gì vậy? – Bliss hỏi.


Mimi cười lo lắng.


- Anh ấy đang nói về việc sử dụng phép thuật đối với giáo viên. Cậu biết đấy, phép điểu khiển tâm trí ấy mà. Kingsley, anh chỉ giỏi đùa thôi, anh biết là chúng ta không được phép làm vậy mà. Luật không cho phép. Nếu các Giám hộ biết được thì…


Đã có các qui định rất rõ ràng cấm chỉ các thiếu niên Máu Xanh sử dụng năng lực cũng như khoe khoang sức mạnh siêu nhiên của mình cho tới khi họ thực sự trưởng thành. Và Bộ Luật của gia tộc đã nhấn mạnh rõ: không được phép đùa nghịch với con người. Phải tôn trọng con người. Các Máu Xanh có nhiệm vụ mang lại hòa bình, vẻ đẹp và ánh sáng tới thế giới này, chứ không phải sử dụng sức mạnh thần thánh của mình để thống trị và đàn áp.


- Giám hộ giám hiếc gì. – Kingsley cợt nhả với thái độ khinh miệt thấy rõ. - Họ chẳng bao giờ biết chuyện gì đang diễn ra. Hay em vẫn còn tin rằng họ thực sự đọc được suy nghĩ của em? – Anh ta châm chọc.


- Anh tếu thật đấy. Chúng ta nói chuyện sau nhé. – Mimi nói trong lúc bước nhanh về hướng cầu thang.


- Em cũng phải đi đây. – Bliss cất giọng đầy lo lắng.


- Chờ đã.


Bliss nhướng hai bên mày lên.


- Em đang tránh mặt anh. – Kingsley chỉ thẳng ra. Đó không phải một lời buộc tội mà là một sự thật. Anh ta chuyển cuốn sách đang cầm sang tay kia. Bliss liếc nhanh cuốn sách. Nó trông không giống một cuốn sách giáo khoa. Nó giống một trong những cuốn sách tham khảo cổ mà Oliver lấy ra trong Kho Lưu Trữ khi bọn họ nghiên cứu về Croatan.


- Anh đang nói gì vậy? Em chỉ mới biết anh thôi mà.


- Em đã quên rồi à? – Kingsley hỏi lại.


- Quên gì cơ chứ?


Kingsley ngắm Bliss từ đầu tới chân, từ đôi giày bệt kiểu ba-lê hiệu Chloe cho tới mái tóc nhuộm highlight của cô.


- Anh thích chiếc váy dạ hội màu lục bảo đó. Và tất nhiên cả chiếc dây chuyền nữa chứ. Một sự kết hợp hoàn hảo. Nhưng anh nghĩ anh vẫn thích em trong dáng vẻ ướt như chuột lột hơn. Trông em lúc đó thật yếu đuối.


- Anh chính là người trong công viên. – Bliss há hốc mồm kinh ngạc. Chàng trai đã cứu cô là Kingsley chứ không phải Dylan. Là Kingsley sao?


Sao có thể như vậy được? Như vậy cũng có nghĩa là… trái tim cô nhói đau… Dylan đã chết thật rồi sao?


- Em thực sự là một Tiên nữ bên hồ vô cùng xinh đẹp. – Kingsley nói.


Bộ não Bliss căng ra. Như vậy cũng có nghĩa là cô đã nhảy với Kingsley tại bữa tiệc phụ. Anh ta chính là chàng trai đeo mặt nạ Pierrot.


- Vậy chuyện gì đã xảy ra với Dylan? – Bliss thì thào, nỗi khiếp sợ đang ăn mòn trái tim cô. Cô đã tin chắc rằng Dylan vẫn còn sống. Nhưng nếu cậu không phải là người cứu cô lúc ở hồ, cũng không phải người nhảy với cô trong dạ tiệc… cô phải đối mặt với sự thực thôi. Cô đang cố bấu víu vào một giấc mơ hư ảo. Dylan đã ra đi mãi mãi và cậu ấy sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa.


- Dylan là ai vậy?


- Không có gì đâu. – Bliss nói trong lúc cố gắng tiếp nhận toàn bộ sự thực. - Vậy sao lúc ở bữa tiệc anh nói là anh chưa đi quá lâu, anh có ý gì khi nói vậy? Chúng ta… chúng ta thực sự biết nhau sao? – Cô hỏi.


Cuối cùng Kingsley cũng tỏ ra nghiêm túc lấy một lần.


- À. Anh xin lỗi. Có vẻ em vẫn chưa lấy lại hết ký ức, phải không? Em vẫn chưa nhận ra anh. Anh thực sự lấy làm tiếc. Anh cứ nghĩ em đã nhận ra anh khi chúng ta khiêu vũ cùng nhau. Nhưng anh đã nhầm.


- Vậy anh là ai? – Bliss tiếp tục hỏi.


Kingsley ghé miệng sát tai Bliss và nhẹ nhàng thì thầm.


- Anh cũng giống như em thôi.


Hồi chuông cuối cùng đã vang lên. Kingsley nhíu mày, đoạn nở nụ cười toe toét.


- Gặp lại em sau nhé, Bliss.


Bliss ngồi sụp xuống, dựa sát vào tường, hai đầu gối cô run rẩy, trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực. Anh đứng gần cô quá, thậm chí lúc này cô vẫn còn cảm nhận được hơi thở của anh trên má mình. Rốt cuộc anh ta là ai? Những điều anh ta nói là thế nào? Và liệu có khi nào cô biết được chuyện gì đã thực sự xảy ra với Dylan không?

Sunday, August 8, 2010

Vũ hội hóa trang - Chương 18

Một tuần sau đó, Schuyler vẫn còn cảm thấy toàn thân mụ mẫm bởi “sự vụ kia” - đó là cách mà cô và Oliver gọi chuyến viếng thăm khẩn cấp tới trung tâm y tế của bác sĩ Pat. Oliver đã đề nghị qua đón cô tới trường vào ngày đầu tiên đi học lại sau kỳ nghỉ lễ bằng xe riêng của nhà cậu. Schuyler, người vẫn thường từ chối những cử chỉ như vậy với lý do cô sống ở đầu bên kia thành phố, ngược hẳn đường với cậu, bây giờ lại ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp này. Oliver là Conduit của cô, cậu có nhiệm vụ chăm sóc cho cô, nên thôi thì ít nhất một lần cô cũng để cậu được làm theo ý mình. Học kỳ mùa xuân ở Duchesne chính thức bắt đầu bằng một cuộc tập trung, qua đó cô Hiệu trưởng sẽ chào đón các học sinh của mình quay lại trường để bắt đầu một học kỳ mới hứng khởi; tiếp đó là một bữa tiệc trà kèm theo bánh nướng nhân quả lý chua và sô-cô-la nóng ở đài quan sát. Oliver và Schuyler tìm được ghế ngồi quen thuộc của mình ở hàng ghế phía sau trong nhà nguyện cùng với các học sinh năm hai khác.



Xung quanh, mọi người rộn rã chào hỏi nhau, hồ hởi kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong kỳ nghỉ lễ của mình. Hầu hết các cô gái trông rám nắng và có dáng vẻ thư thái, họ trao đổi di động với nhau hầu khoe những tấm hình của chính mình trong những bộ bikini chụp ngoài bãi biển Bahamas, St. Thomas hay Maui. Schuyler nhìn thấy Bliss Llewellyn đi chung với Mimi Force, cả hai vòng tay khoác eo nhau như thể họ là những người bạn cực kỳ thân thiết.


Ánh mặt trời ngoài khơi khiến tóc Mimi trở nên sáng hơn, còn Bliss cũng hãnh diện với vài dải tóc ngả màu đồng của mình. Ngay phía sau họ, Jack Force chậm chạp bước từng bước, hai tay cậu đút trong túi áo thể thao hiệu Duckhead. Quanh hai mắt Jack có một vệt mờ rám nắng in hình mặt nạ trượt tuyết, càng khiến cậu trông đáng yêu hơn thường ngày.


Oliver nhận ra hướng Schuyler đang nhìn nhưng không nói gì cả. Cô biết cậu nghĩ gì về tình cảm cô dành cho Jack Force.


Cảm nhận được sự hờn ghen của cậu bạn, Schuyler nghiêng người, tựa đầu trìu mến vào vai cậu. Nếu không có Oliver… có lẽ cô đã… làm sao nhỉ? Vĩnh viễn bất động? Nhập hội với mẹ cô trong phòng cấp cứu hôn mê ở bệnh viện trung tâm thành phố? Schuyler vẫn đang gặp rắc rối với việc hiểu hết tất cả mớ bòng bong này. Chuyện các tế bào ma cà rồng đánh nhau với tế bào người đang diễn ra trong cơ thể cô là thế nào vậy? Chẳng lẽ cô cứ mãi bị co kéo về hai hướng ngược nhau như vậy sao?


Cơn đói mà Schuyler cảm nhận được lúc ở Venice đã phần nào giảm bớt nhờ được truyền máu. Có thể đây chính là nguyên nhân gây ra tất cả những chuyện này. Cô cần máu. Có lẽ cô chỉ cần truyền máu thay vì phải uống trực tiếp. Cô sẽ hỏi lại bác sĩ Pat xem liệu đó có phải một lựa chọn thay thế khả thi không. Bởi vì sẽ thật là kỳ quặc quá mức khi cô lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào Oliver và nghĩ cậu trông “ngon” quá. Cậu là bạn thân nhất của cô chứ không phải là một bữa ăn nhanh.


Trong khi đó, Bliss Llewellyn nhìn quanh và bắt gặp ánh mắt Schuyler. Hai cô gái dè dặt vẫy tay chào nhau. Ngay từ hôm diễn ra Vũ hội Four Hundred, Bliss vốn định kể cho Schuyler nghe về chuyện Dylan đã trở về nhưng rồi thế nào mà cơ hội dường như chẳng bao giờ tới.


Kỳ nghỉ lễ là khoảng thời gian đầy ám ảnh đối với Bliss. Những lần bất tỉnh nhân sự và cả những cơn ác mộng lại trở lại hành hạ cô hơn bao giờ hết. Đêm Giáng Sinh có lẽ là đêm tồi tệ nhất đối với Bliss. Cô tỉnh dậy với cơn đau quặn thắt ở lồng ngực đến nỗi cô không thể thở được. Người cô ướt đẫm mồ hôi, dính ra cả những tấm đra trải giường, làm chúng cũng ướt theo đến nỗi bết vào nhau. Thật kinh khủng.


Đáng sợ hơn là con quái vật trong những cơn ác mộng bắt đầu quay ra nói chuyện với cô trong giấc ngủ.


Blissssss…


Blissssss…


Blissssss…


Nó chỉ gọi mỗi tên cô nhưng việc đó khiến cô lạnh cả xương sống. Nó chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ mà thôi. Đúng vậy, tất cả chỉ là một giấc mơ. Chẳng có con quái thú nào có thể làm hại cô được hết. Nó chỉ là một phần của sự chuyển đổi. Các ký ức đang sống dậy và nói chuyện với cô, đó là những gì những người trong Ủy Ban đã nói. Những thân phận trước đây của cô, những cuộc đời trong quá khứ của cô. Bliss nghiến chặt hàm và ngồi thẳng trên ghế. Bên cạnh cô, Mimi Force đưa bàn tay mềm mại che cái ngáp dài. Đối với Mimi, hai tuần nghỉ lễ vừa qua chẳng khác nào cõi thiên đường. Cô tóm được không chỉ một mà những hai thần linh quen thuộc loài người trong suốt chuyến đi, để rồi thả sức ngấu nghiến họ và sau đó là cảm giác hứng khởi như thể cô có thể chinh phục cả thế giới này. Mimi háo hứng bắt đầu học kỳ mới. Một mùa mới luôn đồng nghĩa với việc cô sẽ lại có thêm một lý do nữa để đi shopping. Giống với Bliss, Mimi cũng đang bị ám ảnh. Ám ảnh với việc lát nữa tan học làm sao tới được Barneys nhanh nhất trước khi nó đóng cửa.


Bliss ép mình phải chú ý vào bài phát biểu chào mừng học kỳ mới của cô Hiệu trưởng – Lại một học kỳ đầy thú vị đang chờ đón các em tại Duchesne, blah blah blah – cho tới khi cửa nhà nguyện mở ra với một tiếng rầm mạnh.


Cả khu vực phía trên xoay người lại để xem cái gì đã gây ra tiếng ồn đó. Họ chỉ thấy một chàng trai đang đứng ngay giữa lối vào.


Và đó là một anh chàng cực kỳ, cực kỳ đẹp trai.


- Ôi, ơ, em xin lỗi. Em không cố ý làm vậy. Chỉ là trượt tay thôi ạ. - Cậu ta cất tiếng.


- Không sao, không sao đâu. Em vào đi, Kingsley. Em có thể ngồi ở phía trên đầu này. – Cô Hiệu trưởng nói, cùng lúc vẫy tay cậu tiến lên hàng ghế đầu. Chàng trai nhe răng cười. Cậu bước nghênh ngang dọc lối đi, dáng điệu vừa nghiêng ngả vừa khoan thai. Tóc cậu đen sáng bóng, tóc mái rủ xuống bên mắt trái đầy vẻ thanh tú. Ở cậu toát ra một vẻ tự tin đến độ vênh váo, rất phù hợp với dáng vẻ đẹp trai hoàn hảo như người mẫu của cậu. Cậu ta mặc một chiếc áo phông oxford màu trắng hơi rộng và chiếc quần jean bó sát màu đen, khiến cậu trông như thể vừa bước ra từ bìa một chiếc đĩa CD nào đó vậy.


Giống như tất cả các cô gái trong hội trường, Bliss không thể rời mắt khỏi cậu.


Rồi như thể cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, cậu quay đầu lại và nhìn thẳng vào mắt cô.


Và cậu đã nháy mắt với cô.

Vũ hội hóa trang - Chương 17

Cuối cùng mùa đông cũng thực sự tràn về New York, mở màn bằng một loạt các cơn bão. Nhiều ngày trời, cả thành phố phủ kín trong chiếc chăn tuyết tinh khôi cho tới khi nó chuyển thành thứ bột nhão nhoét màu xám vàng, tạo nên những ụ tuyết dọc các vỉa hè và cả những vũng bùn khiến những công dân thành phố vốn dạn dày hoặc phải nhảy qua hoặc lội bì bõm trong những đôi ủng cao su. Schuyler hoan hỉ đón cái lạnh tràn về. Thời tiết mùa đông phản ánh đúng tâm trạng cô lúc này. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt yên tĩnh đối với nhà Van Alen. Ngày trước, Schuyler và Cordelia vẫn thường tham dự những buổi lễ tại nhà thờ Thánh Bartholomew ở đầu kia thành phố, sau đó cùng nhau ăn bữa tối Giáng sinh đạm bạc.



Vẫn như mọi năm, năm nay Schuyler cũng đến bệnh viện thăm mẹ vào sáng ngày 24/12. Julius và Hattie đã nghỉ phép để về dự lễ Giáng sinh với gia đình họ, nên cô tự bắt xe bus vào trung tâm thành phố. Lúc cô đến, bệnh viện đang đóng cửa, còn ông bảo vệ thì đang gà gật ở ngay bàn trước và một toán y tá gầy nhẳng cũng đang hối hả chờ kết thúc ca trực của mình. Có thể thấy nhân viên trong bệnh viên đã cố gắng thổi luồng không khí Giáng sinh tới nơi này. Trên cửa ra vài mỗi phòng đều treo một vòng hoa, còn có cả một cây Charlie Brown - loại cây giống cây thông Nô-en nhưng có nhánh lá màu nâu, đặt chỏng chơ giữa bàn y tá, bên cạnh là một chân nến nhiều nhánh tỏa ánh sáng lung linh.


Mẹ Schuyler vẫn nằm im lìm trên giường bệnh như bao lần khác cô đến đây. Chẳng có điều gì thay đổi cả. Schuyler đặt thêm một món quà chưa được mở nữa bên cạnh giường mẹ cô. Qua mấy năm, các món quà Schuyler mang tới ngày càng nhiều hơn, chất thành đống dưới lớp bụi trong tủ để đồ. Schuyler phủi lớp tuyết dính trên áo, đoạn cởi áo khoác ngoài ra, nhét chiếc mũ len và găng tay vào túi áo. Nếu Cordelia ở đây lúc này, bà sẽ bắt đầu dọn ra bữa trưa Giáng sinh gồm món gà nhồi, thịt và bánh mì nóng hổi mà Hattie đã chuẩn bị sẵn cho họ từ lúc ở nhà. Hôm nay, Hattie cũng đã làm một bữa y vậy cho Schuyler mang đi, nhưng cảm giác thì không còn giống như trước nữa: lúc này chỉ có mình Schuyler ngồi ăn mà không có Cordelia ngồi bên nhắc nhở cô về những quy tắc nơi bàn ăn, hay quát mắng mấy cô y tá, yêu cầu họ mang tới những chiếc đĩa sứ thay vì đĩa nhựa.


Schuyler bật tivi và ngồi ăn một mình. Tivi đang phát lại phim “Cuộc sống tươi đẹp”. Bộ phim này chỉ khiến cô buồn rầu thêm, nhất là từ khi cô hiểu ra rằng chẳng có cái kết hạnh phúc nào dành cho mẹ Allegra của cô. Oliver đã mời Schuyler đến dự tiệc Giáng sinh cùng gia đình cậu, nhưng cô từ chối. Dù thế nào đi nữa, gia đình duy nhất còn lại trên thế giới này đối với cô chính là căn phòng bệnh viện cô đơn, lạnh lẽo này. Đây là nơi mà cô thuộc về.


Ở đầu kia thành phố, tại khu Upper East Side, chủ nhân những ngôi nhà lớn và cả những căn hộ sang trọng đã đi vắng cả. Như mọi năm, nhà Force đã lên chiếc phi cơ riêng Gulfstream IV để bay đến nơi trú đông của mình, đồ tắm biển được chuyển phát qua FedEx đến villa riêng của gia đình tại St. Barths, nơi mà cả nhà họ sẽ trú lại trong suốt tuần đầu tiên của kỳ nghỉ; họ cũng gửi cả dụng cụ trượt tuyết tới ngôi nhà của họ tại Aspen trước, sẵn sàng cho kế hoạch tận hưởng nốt tuần thứ hai của kỳ nghỉ lễ. Còn gia đình Llewellyns thì bay về Texas để thăm người thân nhân dịp Giáng sinh. Họ cũng đã hẹn gặp nhà Force tại Aspen vào năm mới.


Ngay cả gia đình Oliver cũng đã có kế hoạch đi biển tại khu nhà nghỉ của gia đình ở Tortola, nhưng Oliver chọn ở lại thành phố để được gần Schuyler. Cậu dự định sẽ tới thăm dinh thự của nhà Van Alen vào ngày sau Lễ Giáng sinh cùng với một đống quà tặng.


Năm nào, Oliver và Schuyler cũng dành ngày Quà tặng ở bên nhau. Cậu thường mang đến nhà cô những chiếc bánh mỳ que giòn, bơ Pháp - loại mà như cậu quảng cáo là đồ xịn hẳn hoi và không hề giống với mấy loại bơ nhạt nhẽo của Mỹ; ngoài ra còn có thêm một vài hộp trứng cá caviar Nga loại thượng hạng, mua ở Petrossian; và một chai sâm-banh cỡ lớn lấy từ hầm rượu của ba mẹ cậu, vốn để dùng cho bữa tiệc hậu Giáng sinh của gia đình họ. Nhưng sáng ngày 26 năm nay, ngay khi Oliver vừa gói ghém mọi thứ vào giỏ picnic và chuẩn bị rời khỏi nhà thì nhận được một cuộc gọi sốt sắng từ Hattie, bà quản gia của nhà Van Alen.


- Cậu Oliver, cậu phải đến, cậu phải đến đây ngay. – Bà cất giọng van nài.


Oliver ngay lập tức nhảy lên taxi đến dinh thự Van Alen. Chờ cậu trước cửa nhà là Hattie, lúc này đã trở nên hoang mang cực độ, câu cú nói ra chẳng ăn nhập gì với nhau, còn hai tay bà bấu chặt lấy chiếc tạp dề, khuôn mặt như sắp khóc đến nơi. Hattie dẫn cậu lên gác trên, tới phòng Schuyler.


- Cô chủ không xuống ăn sáng. Tôi cứ nghĩ cô ấy còn đang ngủ, cho tới khi con Xinh Đẹp chạy xuống cầu thang và kéo tôi lên đây. Rồi tôi thấy cô ấy nằm đó, làm cách nào cũng không đánh thức được. Chúa lòng lành, cô ấy trông hệt như cô chủ Allegra vậy. Tôi lo lắm vì chẳng thấy cô ấy động đậy gì cả, cô ấy thậm chí còn như không thở, cho nên tôi gọi ngay cho cậu, cậu Oliver.


Xinh Đẹp, con chó săn của Schuyler, đang rên ư ử ở chân giường. Con chó chồm lên, liếm tay và mặt của Olvier khi cậu bước vào phòng.


- Bà làm tốt lắm, Hattie. – Oliver nói trong lúc tay vỗ vỗ Xinh Đẹp, rồi cậu tiến lại gần giường, lay lay người Schuyler và kiểm tra mạch của cô. Không có gì cả, nhưng như thế cũng chưa nói lên được điều gì. Khóa huấn luyện Conduit đã dạy cậu rằng các ma cà rồng có thể làm chậm nhịp tim của mình tới độ gần như không bắt được mạch, ngõ hầu duy trì năng lượng trong cơ thể. Nhưng Schuyler mới chỉ mười lăm tuổi và quá trình chuyển đổi của cô vừa mới bắt đầu. Vẫn còn quá sớm để cô rơi vào trạng thái bảo toàn năng lượng như vậy. Trừ khi… Một suy nghĩ kinh khiếp chợt đến với Oliver: lỡ như Schuyler đã bị một Máu Bạc tấn công thì sao? Hai tay cậu run lẩy bẩy trong lúc bấm điện thoại cho dì của cậu, bác sĩ Pat - vị bác sĩ Máu Đỏ có nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho các Máu Xanh. Bác sĩ Pat đã ngăn không cho Oliver gọi xe cấp cứu đưa Schuyler đến bệnh viện.


- Họ sẽ không biết phải làm gì với trường hợp này đâu. Hãy đưa cô bé tới chỗ dì ngay. Dì sẽ gặp cháu ở đó.


Khi Oliver tới nơi cùng với Schuyler trên tay cậu, bác sĩ Pat và đội cấp cứu đã sẵn sàng. Họ đem theo ra cửa một chiếc giường đẩy và Oliver nhẹ nhàng đặt cô bạn nằm xuống đó.


- Hãy nói với cháu là cô ấy không sao. – Oliver van lơn.


Bác sĩ Pat kiểm tra cổ Schuyler. Không có vết cắn nào. Không có dấu hiệu của lũ ác quỷ kia.


- Cô bé sẽ ổn thôi. Không có dấu hiệu của sự tấn công. Sẽ không có vấn đề gì đâu cháu ạ. Họ bất tử mà. Nhưng dù sao chúng ta vẫn phải chờ xem chuyện gì đang diễn ra.


Oliver ngồi ở phòng đợi bên ngoài, trên một chiếc ghế nhựa chẳng có chút thoải mái nào cả. Dì của cậu luôn luôn mê mẩn mấy thứ đồ hiện đại, có lẽ vì vậy mà căn phòng này trông giống với hành lang của một khách sạn thời thượng hơn là một trung tâm y tế: nội thất bằng nhựa màu trắng, thảm len trải sàn màu trắng, và cả những chiếc đèn kiểu dáng hiện đại cũng màu trắng nốt. Sau mấy tiếng đồng hồ điên lên vì lo lắng, dì của Oliver bước ra từ phòng cấp cứu.


Bác sĩ Pat có vẻ mệt mỏi và bối rối.


- Vào đi. – Bà nói với cháu trai. – Cô bé tỉnh lại rồi. Dì đã truyền máu cho nó. Xem ra cũng có chút hiệu quả.

Nằm trên giường bệnh, Schuyler trông lại càng nhỏ bé và mong manh hơn. Cô mặc chiếc áo bệnh nhân dài tới gối, có dây buộc sau lưng; mặt cô tái hơn cả lúc bình thường. Thậm chí, Oliver còn trông thấy cả gân xanh nổi lên qua làn da mỏng đến độ gần như trong suốt.


- Hey, chào Người đẹp ngủ trong rừng. - Giọng Oliver vỡ òa trong nỗ lực che giấu sự lo lắng.


- Tớ đang ở đâu thế này?


- Cháu đang ở trong phòng bệnh của ta, cưng ạ. – Bác sĩ Pat chậm rãi nói. – Cháu đã bị rơi vào trạng thái “ngủ đông”. Đây là chuyện hiếm khi xảy ra vì trạng thái này chỉ xuất hiện rất, rất lâu sau quá trình biến đổi. “Ngủ đông” là cách gọi khác của trạng thái bất động kéo dài, một trạng thái mà ma cà rồng rơi vào khi họ đã quá mệt mỏi với cuộc sống bất tử, cũng tức là khi họ đã tới chặng cuối của chu kỳ.


- Đầu cháu có cảm giác lạ lắm. Và máu của cháu... nó cũng có cảm giác rất lạ. Nhột nhạt.


- Là vì ta vừa truyền máu cho cháu đấy mà. Lượng hồng cầu của cháu thấp quá. Nó sẽ gây cảm giác kỳ cục một lúc cho tới khi dòng máu mới điều chỉnh cho phù hợp với máu cũ.


- Ồ. – Schuyler rùng mình.


- Oliver, cháu có thể để dì và Schuyler nói chuyện riêng một lát không?


- Tớ mừng là cậu không sao. – Oliver nói, nắm chặt vai Schuyler. - Tớ ở ngay ngoài này nhé.


Khi Oliver đi rồi, bác sĩ Pat chiếu đèn vào đồng tử của Schuyler. Bà ghi chép lại vào biểu đồ theo dõi, trong lúc Schuyler kiên nhẫn chờ được chẩn đoán.


Bác sĩ Pat kiểm tra Schuyler kĩ hơn.


- Cháu mười lăm rồi, đúng không?


Schuyler gật đầu.


- Được bổ nhiệm vào Ủy Ban rồi chứ?


- Vâng.


- Như ta vừa nói lúc nãy, lượng hồng cầu của cháu hiện rất thấp. Nhưng lượng tế bào máu xanh của cháu thì lại vướt quá mức hiển thị trên biểu đồ. Nói cách khác, cháu có lượng máu xanh tương đương với một ma cà rồng “đủ lông đủ cánh”, nhưng cháu lại rơi vào trạng thái ngủ đông, điều này có nghĩa là cháu không sản xuất đủ lượng sinh kháng thể.


- Vậy có nghĩa là sao ạ?


- Có nghĩa là quá trình chuyển đổi của cháu họat động hơi bất thường.


- Gì cơ ạ?


- Quá trình chuyển đổi là quá trình xảy ra khi các tế bào máu xanh của cháu, các ADN ma cà rồng, bắt đầu chiếm lĩnh các mạch máu. Răng nanh bắt đầu mọc dài ra, cơ thể cũng chuyển đổi từ nhu cầu dinh dưỡng bình thường sang nhu cầu dinh dưỡng đặc biệt, khẩu vị chuyển đổi từ thức ăn thường sang máu người. Các ký ức dần quay trở lại, và sức mạnh của cháu, cho dù nó là loại sức mạnh gì, cũng bắt đầu biểu lộ.


Schuyler gật đầu.


- Tuy nhiên, qua việc phân tích máu của cháu, ta có thể thấy một hiện tượng bất thường đang xảy ra trong cơ thể cháu. Tuy rằng các tế bào ma cà rồng đang chiếm lĩnh trong cơ thể cháu, nhưng nó không phải một quá trình từ từ như bình thường khi mà phần người sẽ bị hoán đổi bằng phần bất tử, giống như khi một con rắn lột da vậy đó. Ta không chắc chắn lắm về điều này, nhưng các ADN người của cháu có vẻ như đang đối chọi lại với các tế bào ma cà rồng. Kháng cự lại sự hoán đổi. Và đương nhiên để giữ thế cân bằng, các ADN ma cà rồng của cháu cũng đánh trả lại, khiến cho lượng máu người trong cháu bị đẩy xuống mức rất thấp. Điều này gây ra một cú sốc đột ngột, dẫn tới việc cơ thể cháu rơi vào trạng thái ngủ đông. Có chuyện gì bất thường xảy ra với cháu không? Đôi khi trạng thái này có thể bắt nguồn từ sự kiện chấn động nào đó.


Schuyler lắc đầu. Đêm hôm qua hoàn toàn yên ổn.


- Đôi khi đó cũng có thể là một phản ứng trì hoãn. – Bác sĩ Pat phỏng đoán. – Nó có lẽ là do dòng máu pha của cháu. – Bà thêm vào. Bác sĩ Pat biết rõ về hoàn cảnh chào đời của Schuyler vì chính bà đã đỡ đẻ cho Allegra.


- Không có bất cứ tài liệu nào ghi chép về việc gì sẽ xảy ra khi ADN người bị pha trộn với ADN ma cà rồng. Vì vậy ta nghĩ cháu cần phải được theo dõi trong một thời gian.

Vũ hội hóa trang - Chương 16

Cũng như nhiều khách mời khác, vừa đặt chân đến buổi tiệc phụ, Bliss đã lặng đi vì phấn khích. Thánh đường bỏ hoang được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn nến cốc, tạo thành những cái bóng dài âm u trên tường. Mimi nói đúng, nơi đây thực sự là một tàn tích đẹp. Có nét gì đó hơi ma quái nhưng cũng thật lãng mạn khi được khiêu vũ bên ánh nến.



Những chiếc mặt nạ tạo cho màn đêm một vẻ huyền diệu đến kỳ lạ, đặc biệt là khi các vị khách vẫn còn mặc trên người trang phục dạ hội. Đám con trai trông thật bảnh bao trong những chiếc áo đuôi tôm, còn đám con gái rạng ngời trong những chiếc váy dài dạ hội, và ẩn sau chiếc mặt nạ, tất cả mọi người đều khoác trên mình một vẻ ma quái dị thường.


Bliss chỉnh lại chiếc mặt nạ đính lông vũ và đá quý trên mặt cô. Nó khiến cô gặp chút khó khăn khi nhìn khách đến tham dự tiệc. Cô nhận ra Schuyler đã tới nơi. Tốt. Chính Bliss đã gửi tin nhắn cho Schuyler mà không có sự đồng ý của Mimi.


DJ đang bật một bài hát của nhóm Bauhaus - một điệu nhạc mạnh mẽ, u tối. Bài “Burning from the inside”.


Một chàng trai mặc áo đuôi tôm, thắt cà vạt trắng tiến về phía Bliss, khuôn mặt cậu ẩn dưới chiếc mặt nạ u sầu của Pierrot.


Chàng trai làm động tác hướng về phía sàn nhảy.


Bliss gật đầu và đi theo cậu. Cậu dang hai tay ra để cô tiến vào vòng ôm của cậu.


- Vậy là cậu vẫn sống. – Chàng trai thì thầm, ghé sát miệng vào tai Bliss. Cô có thể cảm nhận hơi thở mềm mại của cậu bên tai mình.


- Gì cơ?


- Tớ sẽ không chịu nổi nếu cậu bị chết đuối. - Cậu trai khe khẽ cười.


- Cậu…


Chàng trai đặt một ngón tay lên môi mình, chính xác hơn là môi của chiếc mặt nạ Pierrot.


- Tớ nhớ cậu lắm… - Bliss nói. Dylan. Chắc chắn là cậu ấy rồi. Cậu đã quay về tìm cô. Thật thông minh làm sao khi chọn xuất hiện ở một bữa tiệc hóa trang, nơi mà cậu có thể lộ diện mà không gây ra bất cứ sự lộn xộn nào.


- Tớ chưa đi lâu lắm mà. – Chàng trai chân thành nói.


- Tớ biết, nhưng mà tớ đã rất lo lắng…


- Đừng vậy. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.


- Cậu chắc chứ?


- Chắc.


Bliss quay cuồng trong niềm sung sướng. Cậu ấy đã trở về! Cậu ấy đã trở về bên cạnh cô. Cô hạnh phúc quá.


Bài hát kết thúc. Chàng trai trong chiếc mặt nạ cúi thấp đầu.


- Hân hạnh.


- Đợi đã. – Bliss gọi với theo, nhưng cậu đã biến mất vào đám đông, và khi nhìn ra xung quanh mình, Bliss thấy cả tá cậu trai ăn vận tương tự, trong những chiếc áo đuôi tôm đen, nhưng không có ai mang mặt nạ mặt cười buồn bã với giọt nước gỉ ra dưới một bên mắt.


Trong lúc đó, Schuyler lang thang một cách chán chường từ phòng này sang phòng khác. Đáng lẽ cô nên gọi cho Oliver, ít ra như vậy cô cũng có người bầu bạn. Bữa tiệc này có vẻ không lựa chọn khách mời như Vũ hội Four Hundred. Cô nhận ra một vài người bạn “người trần” cùng lớp, lúc này trông có vẻ lo lắng, như thể họ không rõ liệu mình có được chào đón ở đây không. Schuyler có thể phân biệt ai là người, ai là ma cà rồng bởi ma cà rồng sáng lên trong bóng tối và nhờ illuminata mà họ có thể nhận ra đồng loại của mình.


Chìm sâu trong bóng tối phía sau những cây cột, một vài cặp đang lợi dụng khoảng tối để “hôn cổ” nhau. Đối với các teen ma cà rồng, hành động này mang một ý nghĩa khác biệt hơn bình thường. Cô có thể nghe thấy những tiếng răng ngập sâu khi ma cà rồng đón nhận dòng máu nóng từ phía thần linh quen thuộc loài người của mình. Nhựa sống đang hoán đổi từ cá thể này sang cá thể kia. Sau lúc đó, ma cà rồng càng trở nên lấp lánh sáng rõ hơn, đường nét cơ thể cũng trở nên sắc nét và nổi bật hơn, còn thần linh của họ thì càng lúc trông càng đờ đẫn, bơ phờ.


Schuyler hiểu rằng một ngày nào đó, cô cũng sẽ làm chuyện tương tự. Cô sẽ phải thực hiện Nụ hôn Thần Thánh với thần linh quen thuộc loài người của riêng cô. Ý nghĩ này vừa làm Schuyler háo hức, lại vừa làm cô khiếp sợ. Nụ hôn Thần Thánh không phải trò đùa. Nó thể hiện mối liên kết nghiêm túc giữa ma cà rồng và thần linh của họ - người mà các ma cà rồng Máu Xanh rất tôn trọng. Những thần linh quen thuộc loài người này được đối xử với tình thương và sự quan tâm săn sóc vì những gì họ cống hiến cho Máu Xanh.


Không khí trưởng giả, thượng lưu tại Vũ hội Four Hundred dần nhường chỗ cho lối cư xử om sòm, huyên náo hơn. Các cô nàng, cậu chàng tuổi teen cặp kè nhảy nhót tưng bừng bên nhau theo điệu nhạc thình thịch, xé tai mà DJ đang quay. Bầu không khí cuồng loạn, có phần dễ dãi dần áp đảo trên sàn nhảy, các cô gái bắt đầu nhảy những vũ điệu khêu gợi bên cạnh nhau, hoặc có khi lại quay ra dựa sát hông vào bạn nhảy nam kề đó. Buổi tiệc nhanh chóng trở nên nhộn nhạo, sàn nhà chật ních đám thiếu niên mình đẫm mồ hôi đang giơ cao tay lên không, khẳng định tâm trạng hưng phấn, say sưa của mình. (Đúng là một lũ điên say máu.)


Schuyler đứng một mình ở bên lề. Cô không hợp với đám đông đang nhộn nhạo ngoài kia. Hơn nữa, cô cũng chẳng có bạn bè nào ở đây cả.


Schuyler thở dài. Chiếc mặt nạ mua ở Venice che kín toàn bộ khuôn mặt cô. Cô ước gì có thể cởi phăng nó ra vì nó làm mặt cô râm ran và nóng bức.


Schuyler tìm thấy một căn phòng nhỏ thụt vào sâu phía trong, ẩn ngay sau mấy dàn loa, mic. Cô ngồi xuống đó, đấu tranh tư tưởng nên làm gì tiếp theo.


Một chàng trai đi theo cô vào phòng. Buồn cười làm sao, Schuyler thầm nghĩ. Có thể dễ dàng nhận ra các cô gái vì cả đám con gái mỗi người mặc một chiếc váy khác nhau, trong khi các chàng trai mới thực sự là cải trang hoàn toàn vì trông họ giống nhau y hệt trong bộ cánh đuôi tôm. Như anh chàng này chẳng hạn, giấu mình hoàn hảo sau chiếc mặt nạ làm bằng lụa đen, che lấp cả mắt, mũi và tóc, tạo cho cậu vẻ gì đó ngang tàng như một tên cướp biển giữa chốn đô thành.


- Không thích tiệc tùng à? - Cậu trai hỏi khi nhận ra Schuyler đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá mòn nát.


Schuyler khúc khích cười.


- Thực ra tôi còn ghét nó là khác.


- Tôi cũng vậy.


- Tôi chẳng biết phải nói gì hay làm gì cả.


- Chà, thì có vẻ như cậu phải nhảy này. Và cả “uống” nữa chứ. “Món” tuyệt nhất trong tất cả các “món”.


Nói vậy thì cậu ta là một ma cà rồng rồi. Schuyler tự hỏi cậu là ai, và tại sao lại nói chuyện với cô.


- Rõ ràng là thế. – Cô đồng tình với cậu.


- Nhưng lựa chọn của cậu lại là chẳng chọn gì cả.


- Thì tôi là một kẻ nổi loạn mà. – Cô nói mỉa mai.


- Tôi không nghĩ vậy?

- Vậy sao?


- Cậu đã ở đây, đúng không? Cậu có thể chọn không đến mà.


Cậu ta nói đúng. Cô không cần phải tới đây. Cô tới đây vì cùng một lý do đã khiến cô tới dự Vũ hội Four Hundred. Đó là cơ hội cho cô được gặp lại Jack. Schuyler buộc phải đối mặt với hiện thực, rằng mỗi lần nhìn thấy Jack Force, dường như có cái gì đó bên trong cô bị kích thích và như được hồi sinh.


- Thực ra là, tôi tới đây để gặp một chàng trai. – Cô thổ lộ.


- Chàng trai nào vậy? - Cậu thiếu niên hỏi lại bằng giọng bông đùa.


- Dù sao điều đó cũng không quan trọng.


- Tại sao?


- Bởi vì… Chuyện phức tạp lắm. – Schuyler nhún vai.


- Chà chà, coi kìa.


- Thực đấy. Cậu ấy… cậu ấy không thích tôi. – Cô nói, cùng lúc nghĩ về Jack và Mimi, về giới hạn máu giữa họ. Cho dù tình cảm của cô dành cho Jack có là gì chăng nữa thì nó cũng không chính đáng. Chính Jack đã nói rất rõ ràng về điều này tại tang lễ của bà ngoại cô. Cậu có những trách nhiệm đối với gia đình của cậu. Nhưng Schuyler không thể thoát khỏi hình ảnh Mimi và Jack tay trong tay đi sát bên nhau. Họ là Azrael và Abbadon. Là hai cục nam châm bị hút chặt vào nhau. Cả phòng khiêu vũ rộn lên trong phấn khích trước lời giới thiệu về thân thế của hai người. Họ là hai trong số những ma cà rồng mạnh nhất của gia tộc. Còn cô - Schuyler Van Alen, một kẻ thậm chí còn không phải là ma cà rồng thuần chủng, là ai mà mà dám chen ngang vào giữa hai người họ?


- Sao cậu biết anh ta không thích cậu chứ? - Chàng trai hỏi lại bằng giọng nghiêm túc.


- Đơn giản là tôi biết thôi.


- Vậy thì cậu có thể sẽ ngạc nhiên đấy.


Schuyler nhận ra chàng trai đã đứng sát cạnh cô từ lúc nào. Đôi mắt cậu ẩn sau chiếc mặt nạ nhưng cô vẫn nhận ra ánh xanh ngọc lục bảo từ nơi đó. Trái tim cô loạn nhịp. Chàng trai tiến lại gần hơn.


- Vậy hãy làm tôi ngạc nhiên đi. – Schuyler thì thầm.


Đáp lại, chàng trai nhẹ nhàng nâng chiếc mặt nạ của cô lên, làm đôi môi cô lộ ra, và rồi cậu cúi đầu thấp xuống, đưa khuôn miệng của mình lại gần sát miệng cô.


Schuyler nhắm mắt. Chàng trai duy nhất cô từng hôn chính là Jack Force. Nụ hôn với Jack cũng giống hệt cái cảm giác môi chạm môi lúc này, nhưng lại có chút gì đó khang khác. Khẩn khoản hơn. Đòi hỏi hơn. Cô hút lấy hơi thở của cậu, cảm nhận lưỡi cậu trong miệng cô, cuộn tròn trên đầu lưỡi cô, như thể cậu muốn nuốt sống lấy cô. Schuyler tưởng như nụ hôn này có thể kéo dài mãi mãi. Nhưng rồi nó đột nhiên dừng lại.


Schuyler mở to hai mắt, mặt nạ lệch hẳn khỏi mặt. Chuyện gì xảy ra vậy? Cậu ấy đâu rồi?


- Hey!


Schuyler xoay người lại. Mimi Force đang đứng nơi cửa vào, đội một chiếc mũ miện công chúa Ấn Độ đẹp tuyệt trần, “chiếc mặt nạ da” của cô ta được trang điểm rất chuyên nghiệp bằng phấn son và màu vẽ.


- Cậu có thấy anh trai tôi đâu không?


Lúc đầu Mimi giận sôi người khi phát hiện ra bữa tiệc của cô tràn ngập những vị khách không mời Máu Đỏ, nhưng rồi cô đơn giản coi đó là do sức hút nổi tiếng không thể cưỡng lại của mình. Vì vậy mà cô không phiền khi trông thấy Schuyler, một kẻ không mời khác, tại bữa tiệc. Trước khi Schuyler kịp trả lời, Jack Force bất ngờ hiện ra cạnh em gái. Cậu cũng đội một chiếc mũ miện Ấn Độ y như em gái mình. Và cả mặt cậu nữa, cũng được trang trí thành “mặt nạ” bằng màu vẽ.


- Anh đây. - Cậu vui vẻ nói. - Ồ, chào Schuyler. Venice thế nào?


- Tuyệt lắm. – Schuyler đáp, cố giữ vững thần thái.


- Tuyệt.


- Đi nào Jack, màn bắn pháo hoa sắp bắt đầu rồi đấy. – Mimi kéo áo Jack, giục giã.


- Gặp lại sau nhé. – Jack gọi với lại.


Toàn thân Schuyler như đông cứng. Cô đã rất chắc chắn người vừa hôn cô là Jack. Chắc chắn người sau chiếc mặt nạ đen chính là cậu. Nhưng thái độ thoải mái, thân thiện vừa rồi khiến cô nghi ngờ kết luận của chính mình. Nhưng nếu không phải Jack vừa hôn cô thì là ai mới được chứ? Chàng trai sau chiếc mặt nạ đen đó là ai?


Cảm giác đau nhói trong tim, Schuyler chợt nhận ra ngày mai đã là ngày bắt đầu kỳ nghỉ Giáng sinh rồi, và như vậy cũng có nghĩa là cô sẽ lại không được gặp Jack trong suốt hai tuần liền sau đó.


----------------------
Chú thích:
Những chỗ trong () mà không in nghiêng là dịch ra từ nguyên tác. VD như "Đúng là một lũ điên say máu" chẳng hạn. Còn chỉ có những chỗ in nghiêng thì mới là comment Yu tự thêm vào. Riêng những đoạn cần giải thích dài dòng Yu đều đánh * và chú giải ở dưới mỗi chương (Tiếc là khi copy-paste từ Word vào Blog không giữ đc chế độ footnote :( )

Friday, August 6, 2010

Vũ hội hóa trang - Chương 15

Café pha sẵn đựng trong những chiếc bình vàng, theo sau là món điểm tâm gồm bánh pudding Waldorf truyền thống, thạch đào, sô-cô-la, bánh kem vani và bánh xốp trứng, bên trên phủ một lớp kem Amaretto. Tất cả đều được phục vụ đúng trình tự, và các vị khách cũng đã nếm mỗi thứ một ít. Cuối cùng là những cái má trát phấn áp sát vào nhau trong những nụ hôn tạm biệt. Mọi người đều phải công nhận rằng họ đã có một khoảng thời gian thật tuyệt. Và hiển nhiên, bữa tiệc cũng đã quyên góp được một lượng lớn tiền bạc mà mới nghe qua tưởng như phi lý, thậm chí con số năm nay còn phá vỡ kỷ lục của năm ngoái.



Khắp căn phòng Vũ hội của St. Regis, những tin nhắn di động từ Mimi Force đã được gửi đi. Đối với một số thiếu niên ma cà rồng, buổi tối hôm nay mới chỉ bắt đầu.


Bữa tiệc phụ. Angel Orensanz. Nửa đêm. Mặt nạ “phải có”. Không Thiệp mời. Không biển chỉ dẫn lối vào.


Nơi phòng giữ đồ và cả ở thang máy, những tiếng thì thào xôn xao rộ lên giữa những người được mời, cũng như những tiếng nức nở vì bối rối và thất vọng giữa những người không nhận được tin nhắn.


- Cậu định đi thay đồ đấy à? – Bliss hỏi trong lúc đi theo Mimi ra cửa.


- Cậu điên đấy à? Tớ sẽ mặc cái váy này cho tới khi người ta lột nó ra khỏi xác tớ. – Mimi bông đùa. – Lên trên lầu đi. Bọn mình sẽ cùng chọn ra mấy cái mặt nạ đẹp nhất.


Mimi đang trong tâm trạng rất phấn khích. Vũ hội đúng là hoành tráng nhưng giờ mới là thời điểm cho một Par-tay(*) thực sự.


Schuyler bước ra vỉa hè, cùng lúc choàng chiếc áo lông đen cũ của Cordelia quanh vai. Cô tìm thấy ngay Julius, tài xế của bà ngoại cô, lúc này đang đứng chờ kiên nhẫn bên cạnh vỉa hè trong chiếc xe Crown Victoria mòn vẹt.


- Cô muốn đi đâu?


Schuyler định nói là “về nhà” nhưng đúng lúc đó điện thoại rung lên. Chắc chắn là Oliver rồi. Không. Là một tin nhắn ẩn số. Nó chỉ dẫn cô tới Angel Orensanx, một thánh đường bỏ hoang nằm ở khu Lower East Side. Mặt nạ “phải có”? Thế là sao?


- Cậu có nhận được tin nhắn không? – Cicely Appelgate hỏi bằng giọng phấn khích từ phía chiếc xe bên cạnh. Cicely là một thành viên thuộc nhóm của Mimi, và Schuyler tự hỏi không hiểu sao cô ta lại thèm nói chuyện với mình.


- À, có.


- Hẹn gặp lại cậu ở đó nhé! – Cicely vẫn tiếp tục bằng giọng hân hoan. – À, váy đẹp lắm! – Cô nàng đế thêm một câu với vẻ đầy ngưỡng mộ. - Mẹ tớ bảo đó chắc chắn là một chiếc váy cổ điển hiệu Chanel.


Hóa ra là thế này đây. Đôi lúc Schuyler cảm thấy trường trung học thật là ngu ngốc. Chỉ cần bạn ăn mặc đúng cách, có dáng vẻ hợp thời, hoặc có những phụ kiện hợp “mốt”, như một chiếc túi hàng hiệu, mẫu di động mới nhất, hay có thể chỉ là một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền chẳng hạn, cuộc sống của bạn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Schuyler thì chưa bao giờ có những thứ đó. Cordelia rất khắt khe trong việc chi tiêu, vì vậy mà Schuyler luôn phải mặc những cái áo len cổ lọ secondhand hay những bộ đồ từ đợt thanh lý hàng tồn kho.


Nhưng chiếc váy này, thực tế đúng là được thiết kế bởi một trong những nhãn hiệu thời trang danh tiếng và đắt tiền, đã làm thay đổi cái nhìn của Cicely đối với cô. Ít nhất là trong đêm nay.

- Ta về nhà chứ cô Schuyler?


Cô đã hứa sẽ gọi cho Oliver ngay giây phút rời khỏi bữa tiệc. Cô đã nói với cậu cô chỉ ở lại vài phút thôi và sẽ mau chóng rời khỏi đó sau bữa tối, nhưng giờ đã là 11h30 rồi. Có lẽ cậu ấy vẫn còn mệt mỏi vì lệch múi giờ sau chuyến bay, Schuyler thầm nghĩ. Biết đâu giờ này cậu ấy lại chẳng đang ngủ gục trước ti vi rồi cũng nên. Tin nhắn vừa rồi chắc hẳn muốn nói về bữa tiệc dưới khu thương mại mà đám thanh thiếu niên tại Vũ hội đã nhắc tới, những tiếng xôn xao về việc Mimi Force chủ trì một bữa tiệc thâu đêm hoàng tráng nào đó. Cô có nên đi không? Nếu đi thì cũng đâu mất gì chứ? Hơn nữa, Mimi ở đó có nghĩa là Jack cũng ở đó. Schuyler nghĩ về hình ảnh Jack tối nay trong chiếc áo đuôi tôm đen sao mà đẹp trai đến thế, và rồi cả cái cách mà cậu nhìn cô chăm chú lúc cô bước vào phòng Vũ hội, ánh mắt xanh lục bảo của cậu như muốn nuốt chửng lấy cô. Cách đây không lâu, Jack chính là người nhất quyết tìm cho ra sự thật về Máu Bạc, nhưng rồi đột nhiên cậu lại bỏ dở giữa chừng. Nhưng có lẽ cô vẫn có cơ hội thuyết phục cậu cùng tham gia với mình trong cuộc chiến đơn độc này. Từ lúc bị ông ngoại từ chối giúp đỡ, Schuyler như người phiêu dạt không biết trôi về bến bờ nào. Nhưng nếu có Jack ở bên… Cô thầm quyết định trong lòng.


- Về nhà thôi, ông Julius, nhưng chỉ ghé qua một phút thôi. – Schuyler quả quyết. – Tôi về lấy một thứ. Một món quà lưu niệm ở Venice. Sau đó chúng ta sẽ xuống khu thương mại.



--------------------------------------
Mục lưu trữ tờ New York Herald


Số ra ngày 24 tháng Mười một năm 1871


NGÀI BURLINGTON TUYÊN BỐ LỄ ĐÍNH HÔN MỚI SAU SỰ BIẾN MẤT CỦA HÔN THÊ CŨ


Quý tộc người Anh sẽ kết hôn cùng nữ thừa kế nhà Vanderbilt



Sau sự biến mất bí ẩn của vị hôn thê Maggie Stanford, con gái ông Tiberius và bà Dorothea Stanford vùng Newport, Quý ngài Alfred Burlington, Bá tước vùng Devonshire, Anh quốc, đã chính thức tuyên bố lễ đính ước mới với cô Caroline Vandebilt, con gái Đô đốc Hải quân và phu nhân Elizabeth Vanderbilt tại dinh thự số 800 Đại lộ 5. Một năm trước, cũng ngay tại dinh Đô đốc, cô Maggie Stanford đã biến mất một cách bí ẩn vào đêm diễn ra vũ hội Patrician. Cũng trong đêm hôm đó, cô chính thức tuyên bố đính hôn với Ngài Burlington. Tuy nhiên, hôn ước này đã bị phá vỡ tám tháng trước trong lúc cô Maggie Stanford vẫn mất tích. Hôn lễ mới của Ngài Burlington và cô Vanderbilt đã chính thức được công nhận tuy nhiên ngày cưới vẫn chưa được ấn định cụ thể.

------------------------------------------
Chú thích:
(*) Par-tay: cách nói trại của từ “Party”. Hiện nay các party của giới trẻ (đặc biệt là ở Mỹ) thường đi kèm với một số tệ nạn như hút chích ma túy, quan hệ tình dục, bia rượu cho thanh thiếu niên chưa đủ tuổi, v.v… nhưng cũng có nhiều bữa tiệc bạn bè tụ tập vui chơi mà không hề dính dáng đến tệ nạn, để phân biệt loại party này với party ở trên người ta dùng từ Par-tay với ý ám chỉ một bữa tiệc sạch sẽ. Yu không muốn dịch hẳn nghĩa ra nên để nguyên từ này như vốn có.

Thursday, August 5, 2010

Vũ hội hóa trang - Chương 14

Vũ hội Four Hundred, hay còn được biết đến với cái tên khác là Vũ hội Patrician, chưa bao giờ đi chệch khỏi truyền thống đã được định ra bởi những nhà tổ chức đầu tiên từ hồi cuối thế kỷ mười chín, khi mà gia tộc Máu Xanh lần đầu tiên đạt đến vị trí quyền lực trong xã hội. Bữa ăn tối truyền thống gồm mười món được phục vụ vào những đợt nghỉ giải lao giữa các lần nhảy vẫn được giữ nguyên. Thức ăn vẫn được đặt trên những chiếc đĩa vàng chắc chắn, trị giá 75.000 đô-la mỗi chiếc, kèm theo đó là các loại dao, dĩa cũng bằng vàng; chưa kể vào đó là những chiếc ly pha lê nạm vàng dùng để đựng đồ uống.




Dọc theo bốn chiếc bàn dài hình chữ nhật với một trăm ghế ở mỗi bàn là một đống cát lớn, bên trên cắm những chiếc bay bằng vàng. Khách mời được khuyến khích tham gia trò chơi “đào kho báu” – thực chất là những phần quà khác nhau đã được chuẩn bị sẵn. Ủy Ban đã thuyết phục các nhà tài trợ mua những vật trang sức bắt mắt và đắt tiền, gồm đá ru-bi, sa-phia và kim cương để làm quà cho khách tham dự. Để thêm phần phong phú, các thành viên Ủy Ban trẻ tuổi, dẫn đầu bởi Mimi, cũng đặt mua cả những món trang sức khá xì-tin: dây chuyền gắn chữ cái mua từ tiệm Me & Ro, khuyên tai lông công kiểu dáng lạ mắt của người Peru từ tiệm Zani; ngoài ra còn có mặt dây chuyền hình răng cá mập nạm kim cương - món đồ được săn lùng nhiều nhất mùa mốt năm nay.


Thực đơn bữa tối cũng được giữ nguyên như thực đơn từng sử dụng trong đêm Vũ hội Patrician đầu tiên với món khai vị Consommé Olga, theo sau là món Filet Mignons Lili, Vegetable Marrow Farcie, tiếp đến nữa là món vịt quay và món bò thăn, kèm theo cà rốt trộn kem và khoai tây parmentier.


Những bức tượng tạc trên đá khối, mô phỏng những tượng đài và trụ sở lớn của New York bao gồm tòa nhà MOMA mới, các công trình kiến trúc mới được trùng tu dưới sự bảo trợ của Ủy Ban và dự án cảng Frank Gehry do chính Thượng nghị sĩ Llewellyn khởi xướng, được sắp đặt bên cạnh những cái bàn xếp dọc quanh phòng. Và rượu sâm-banh cứ liên tục chảy ra từ một điểm bí mật trên những công trình bằng đá đó.


Mimi hầu như không đụng đến chút thức ăn nào. Cô nàng nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi và lượn một vòng giữa đám đông đang tỏa sáng. Tất cả các gia đình dòng dõi tại New York, những dòng họ cổ xưa nhất, đều có mặt: nhà Van Horn, nhà Schlumberger, nhà Wagner, nhà Stewart, nhà Howell, nhà Howland, nhà Gould, nhà Goelet, nhà Bancroft và nhà Barlow. Ngay cả các thành viên của gia tộc Máu Xanh hiện sống tại Anh cùng với rất nhiều chi tộc đến từ các quốc gia khác cũng có mặt trong dịp này. Nổi bật trong số đó là một chi tộc rất giàu có, vốn tách ra khỏi gia tộc chính từ nhiều thế kỷ trước và hiện giờ đang định cư tại vùng đất mà ngày nay người ta vẫn gọi là Trung Quốc. Họ vừa đến đây từ Thượng Hải, thành phố mà trong mấy thập kỷ gần đây được chính gia đình này giúp đỡ xây dựng lại. Hai cô con gái sinh đôi mười sáu tuổi của họ, hai cô nàng quý tộc Trung Quốc chân dài, cũng là những người sẽ được giới thiệu chính thức trong Vũ hội tối nay.


Tuy nhiên, không có gia đình nào quyền uy và giàu có hơn nhà Force. Mimi là công chúa của buổi tiệc. Cô đi lại giữa những người quen biết và cả không quen, đón nhận sự ngưỡng mộ và sùng kính của tất cả bọn họ.


Mimi đang tìm kiếm anh trai mình. Jack đã luôn ở bên cô trong suốt buổi tối nay nhưng cậu đột nhiên biến mất giữa lúc món cá được dọn đi và món thịt được đưa lên. Dù gì hai người cũng nên ở cùng nhau. Tối nay sẽ là lúc để cả gia tộc nhận ra rằng họ đã tìm thấy nhau và khi thời gian đến, họ sẽ một lần nữa tuyên thệ lời thề vĩnh cửu của mình.


Anh ấy ở đâu nhỉ?


Mimi để tâm trí bay lượn khắp phòng, tìm kiếm dấu hiệu của anh trai. À, anh ấy kia rồi, đang đứng ở bàn đầu, nói chuyện với Bryce Cutting, bạn cùng đội lacrosse. Mimi nhận thấy Jack dừng lại và nhìn về hướng cô, đột nhiên trên khuôn mặt cậu nở một một nụ cười thật rạng rỡ.


Mimi cũng cười lại và vẫy tay với anh trai, nhưng cậu không hề vẫy lại cô.


Bực mình, cô quay người lại phía sau – có khi nào Jack không phải là đang nhìn cô?


Và đó cũng chính là lúc Mimi nhận ra cái người đang đứng ngay sau cô, nơi đầu cầu thang, và thu hút sự chú ý của toàn bộ khách khứa trong phòng.


Schuyler Van Alen.


Cô ta mặc một cái váy mà ngay cả Mimi cũng xin chết để được mặc.




Schuyler tìm thấy ghế ngồi của mình bên cạnh ba mẹ của Aggie Carondolet quá cố. Rõ ràng là nhà Carondolet cảm thấy bị khinh thường với vị trí mới của mình tại bàn tiệc năm nay, họ hầu như không nói chuyện với Schuyler, trừ việc thông báo với cô rằng họ thực sự cảm thấy thương tiếc trước sự ra đi của Cordelia. Schuyler nhận ra Bliss đang ngồi một mình ở bàn phía trước và vẫy tay với cô gái. Bliss cũng vẫy lại.


“Lại đây đi.” – Bliss làm khẩu hình với Schuyler.


Cô nhấc chiếc váy bồng màu hoàng kim và tiến lại phía Bliss. Hai cô gái ôm nhau thắm thiết.


- Sky, tớ phải nói với cậu một chuyện, về Dylan. – Bliss nói.


- Ồ? – Schuyler nhướng một bên mày.


- Tớ nghĩ cậu ấy…


Nhưng trước khi Bliss có thể kết thúc câu nói, một chàng trai đã tiến lại gần và mời cô ra nhảy.


- Chắc rồi. – Bliss đành nhún vai đồng ý. - Tớ sẽ nói với cậu sau vậy. – Cô quay sang nói với Schuyler.


Schuyler gật đầu. Trên đường miễn cưỡng quay trở lại ghế ngồi của mình, cô thắc mắc không biết Bliss định nói về chuyện gì. Bliss là người bạn duy nhất của cô tại vũ hội tối nay. Mà thật ra, Schuyler đang làm gì ở đây chứ? Tại sao cô lại đến đây làm gì? Vì Cordelia chăng? Hay vì dòng tộc Van Alen? Không. Cô nên tỏ ra thẳng thắn hơn với chính mình, dù rằng sự thật mới đau khổ làm sao. Schuyler đến đây vì muốn gặp lại Jack Force. Nhưng sao cô cảm thấy đau đớn thế này?


Jack ở ngay kia, sát cạnh em gái mình, hai người họ lướt qua lướt lại khắp phòng, quấn quýt bên nhau. Jack đặt một tay lên vòng eo thon nhỏ của Mimi. Schuyler đã nghe thấy tiếng xì xào của các bậc Trưởng bối và những người Giám hộ ở bàn bên cạnh… chuyện gì đó về lễ giới hạn… về hai anh em nhà Force và về lời thề vĩnh cửu. Món ăn tiếp theo đã được đưa lên: bồ câu quay ròn và nộm măng tây. Trông nó ngon quá, nhưng sao khi vào tới miệng cô thì chỉ thấy vị khô và đắng.




- Jack. – Mimi thì thầm khe khẽ vào tai Jack khi họ đi quanh phòng. - Đến lúc rồi.


Là người thực tế, Mimi quyết định lờ đi những gì cô chứng kiến lúc nãy. Mimi là bậc thầy trong việc tự lừa dối bản thân. Nếu có điều gì khiến cô phiền lòng, cô từ chối luôn sự tồn tại của nó. Trong thâm tâm cô, Schuyler chỉ là một sự mê đắm tạm thời đáng ghét.


Nhưng với Jack, gặp lại Schuyler Van Alen lúc này chỉ càng làm bừng cháy thêm những cảm xúc mà cậu đã đè nén trong suốt mấy tháng qua. Những suy nghĩ khuấy động không ngừng xâm nhập tâm trí cậu. Tại sao Schuyler lại gây ảnh hưởng mạnh mẽ tới cậu như vậy? Liệu có phải do khuôn mặt giống với Allegra? Thật sự chỉ bởi vậy thôi sao? Hay còn là một thứ gì khác nữa… một thứ mà cậu không phòng bị và cũng không ngờ tới? Jack lắc đầu, cảm thấy kinh tởm và xấu hổ với chính mình. Chỗ của cậu chính là ở đây, bên cạnh em gái mình. Tất cả những gì cậu phải làm là cư xử như thể Schuyler không hề tồn tại.


- Họ đang chờ chúng ta mở màn điệu cađri kìa. – Mimi nhắc lại.


Theo đúng bổn phận, Jack đưa em gái ra giữa sàn nhảy, nơi ba cặp khác cũng đang chờ. Đây là một phần thuộc truyền thống của Vũ hội Four Hundred: trước khi được chính thức giới thiệu trước toàn thể cộng đồng, các ma cà rồng trẻ sẽ phải tham gia điệu nhảy cađri dành cho bốn cặp đôi. Bốn cặp may mắn được chọn mở màn truyền thống này đều là nhờ vào quyền lực của gia đình họ trong Ủy Ban. Aggie Carondolet đáng lẽ cũng là một trong những người tham dự điệu nhảy mở màn tối nay nếu cô ấy còn sống. Đối với Mimi, cađri chỉ là cái tên bóng bẩy cho một điệu nhảy bộ tứ giản đơn với nhịp điệu di chuyển theo hình vuông nhàm chán, nhưng cô vẫn thích nó. Cô cảm thấy sung sướng khi được Jack dẫn dắt qua hết nhịp này đến nhịp khác: một nhịp xoay vòng, rồi một nhịp đổi vị trí của hai cặp đối nhau, tiếp đến là nhịp quay vòng số tám, vậy là kết thúc điệu nhảy; bốn cô gái mau chóng xếp thành hàng, và Mimi càng hài lòng hơn với vị trí đầu hàng, nơi mà cô xứng đáng thuộc về.


Sau điệu nhảy, các ma cà rồng trẻ đứng im lặng tại vị trí của mình ở chính giữa sàn nhảy, chờ để được giới thiệu chính thức. Họ sẽ được Thủ lĩnh gia tộc nêu tên hiện tại và tên thật của mình.


- Dehua Chen. – Cái tên đầu tiên được xướng lên, và một trong hai người đẹp Trung Hoa quyền quý bước lên phía trước. – Cô từng được biết đến trong gia tộc chúng ta với tên thật là Xi Wangmu.


Thiên thần đại diện cho sự bất tử.


- Deming Chen.


Cô em được xướng tên ngay sau đó. Hai cô gái Trung Quốc giống nhau như đúc: từ vẻ đẹp thánh thiện, nước da trắng mịn như sữa, mái tóc đen như gỗ mun và óng mượt như tơ lụa, đôi mắt hình quả hạnh đầy vẻ cao sang và quyến rũ, cho tới những đốm tàn nhang lấm chấm một cách phi lý trên cánh mũi tròn nhỏ của hai người.


- Từng được biết đến với tên thật là Kuan Yin.


Thiên thần đại diện cho lòng khoan dung.


Tiếp sau đó, tên tuổi của một loạt các ma cà rồng trẻ khác được xướng lên. Tất cả đứng thành một vòng cung giữa sàn khiêu vũ, tạo thành tượng đài các thiên thần như thưở xa xưa.


Cuối cùng, một ánh sáng đơn chiếu vào cặp sinh đôi nhà Force. Mimi nắm chặt lấy tay anh trai.


- Madeleine Force. – Mimi bước lên phía trước, cằm ngẩng cao. - Từng được biết đến với tên thật là Azrael.


Thiên thần đại diện cho sự Diệt vong.


- Benjamin Force. – Jack cúi đầu chào. - Từng được biết đến với tên thật là Abbadon.


Thiên thần đại diện cho sự Hủy diệt.


Cặp sinh đôi Khải huyền. Bộ đôi thiên thần đại diện cho sự Tận diệt. Đây chính là số phận vĩnh cửu của Mimi và Jack. Là chỗ của bọn họ. Hai người chính là cặp ma cà rồng mạnh nhất trong gia tộc, chỉ xếp sau Tổng lãnh Thiên thần Thanh khiết. Họ cũng chính là những tướng lĩnh một thời dưới quyền của Lucifer, nhưng đã quay lưng lại với Hoàng tử Thiên Đàng sau khi bị đày xuống trần thế. Và tại Rome, hai người đã cùng nhau săn lùng và tiêu diệt dòng dõi của bọn Máu Bạc. Chính nhờ sức mạnh của họ mà gia tộc Máu Xanh mới có thể sống sót qua một thiên niên kỷ.


Jack mỉm cười với Mimi trước khi cả hai cúi thấp đầu chào toàn thể gia tộc. Tất cả diễn ra theo đúng như kịch bản đã được định trước.