Friday, June 11, 2010

Gia tộc ma cà rồng 2 - Vũ hội hóa trang

Melissa de la Cruz



Vũ hội hóa trang
Masquerade – Blue Bloods 02







Yutakachan dịch

Bản dịch sau đây là sản phẩm phi lợi nhuận được tiến hành dịch và chỉnh lý, biên tập bởi Yutakachan. Mọi chi tiết liên quan tới bản dịch xin vui lòng liên hệ với Yutakachan thông qua địa chỉ email salemchancom@gmail.com hoặc qua hòm mail nick Yutakachan tại diễn đàn thuvien-ebook.com.

Tuesday, April 6, 2010

Damned greedy assholes

Con người ta có thể tham lam đến mức độ nào? Có thể vì cái lợi trước mắt mà quên đi đạo lý đến mức độ nào? Thậm chí ngay cả khi tính vị kỷ đó ảnh hưởng đến cả sự sống còn của bản thân họ và những người khác?

Con người - liệu có phải thực thể khốn nạn nhất? liệu có phải sinh vật với phần con lớn hơn phần người?

Hôm nay nghe nhà sử học Dương Trung Quốc nói chuyện, ông nói rằng: chúng ta hiện nay vì những lợi ích, khát vọng tầm thường nhỏ nhặt, tuy rằng chính đáng, trong cuộc sống mà dần mất đi tính sáng tạo - tính phục vụ vì lợi ích cộng đồng. "Mất đi tính sáng tạo?" - có lẽ đó chỉ là cách nói tránh, nói giảm rằng chúng ta đang ngu muội, đang mờ mắt, đang sống như cái hũ chìm trong vũng bùn tối tăm...

Câu trả lời: con người ta có thể tham lam đến mức độ quên đi mạng sống của bố mẹ, anh em ruột thịt của mình đang bị đe dọa. Và họ ngu muội, mờ mắt, "hũ chìm" đến nỗi quên luôn mạng sống của chính mình cũng đang cảnh "ngàn cân treo sợi tóc". Trong tình cảnh khốn cùng nhất, họ đã tỏ ra mình là một kẻ tham lam đến nhường nào. Damned greedy assholes!!!!!!!!!

Sunday, March 21, 2010

Daily Pad

10h50 AM
Bình minh!!! Tehhee :"P
Sụt sịt cả tối không ngủ được, khổ quá, trận cảm cúm đầu tiên của năm và là trận thứ n mũ n trong đời mình :( thật mệt mỏi...

1h PM
Đi nộp bài "Kế hoạch chủ nhiệm lớp", chết mất, nộp xong mới phát hiện ra tên của cô đánh sai. Cái này không phải tại ai à nhen, cái này là tại... cô.
Thứ 1: tại cô không nói rõ tên tuổi lúc giới thiệu thành ra học viên ấm ớ.
Thứ 2: cái đứa ở khóa trước mà mình lấy bài nó để mô-đi-phê đi cũng sai y thế, cô chỉ gạch chân tên cô mà không thèm sửa lại cho đúng thì ai biết đằng nào mà lần chứ.
Chung quy vẫn là tại cô :"D

2h15 PM
Thi!!!!!! Báo động đỏ-cực-đỏ!!!!!!!!!!!
Thầy không cho mở sách chép bài :-O tin nổi không đây?! Có ai học đâu cơ chứ, đã thế xui xẻo thế nào lại ngồi bàn đầu, vậy là công toi, chẳng làm ăn gì được.

3h PM
Tình hình là bài tập đã làm xong (Tạ ơn Trời Phật là con đã làm bài này ở nhà nên vẫn còn nhớ, bịa ra thêm nữa cũng vừa tròn 2 trang ^^!) nhưng câu lý thuyết không sách thì bố mình cũng phải bó tay. Ngồi nhìn xung quanh cười hềnh hệch như con dở thôi chứ làm được gì nữa. (Mỗi thế mà cũng không xong, bị thầy nhắc "Tập trung nào bàn 1" :-O)

3h8 PM
Đời tàn rồi!!!!

3h10 PM
Chị hàng xóm thương quá xé cho tờ phao, chép vội chép vàng cái đề mục đáp án, bỏ qua phần phân tích, thế là vừa kịp nộp bài.

3h15 PM
Nộp bài. Tự hỏi tại sao thầy phải làm thế chứ?! Thầy làm thế thì được gì đâu?! Cô giáo dạy bọn em còn cho mở vở ra chép nữa là thầy. Haizzzz, nếu có cơ hội em sẽ đề cử thầy nhận giải thưởng "Vì sự nghiệp chống tiêu cực trong thi cử" (Nếu giải đó tồn tại =_=)

6h45 PM
Viva!!!! Mà-má cho ăn bún mắm tôm với nem...khoản mắm tôm thì em kiếu, nhưng bún nem thì OKx2!!!

7h15 PM
Yu-chan: Con ăn xoài được không?
Mà-má: Ừ, con ăn đi. Đưa mẹ gọt cho.
(Gọt)
Mà-má: ăn tất nhé.
Yu-chan: không, con chỉ ăn một nửa thôi. Mà để xem tình hình thế nào đã.
"Con"/ Phù Tô/ Ngốc xít/ Tồ tẹt (watever =_=): ăn thì ăn luôn mà không ăn thì thôi. nhận rồi không ăn ai ăn cho.
Yu-chan: Bố!
"Con": Dám đổ thừa cho bố à, coi bố là thùng nước lèo chắc?! Đồ bất hiếu!!!

Ack, mình mà bất hiếu sao?! :-O chính bố, lúc nào đó, tự nhận mình là thùng nước lèo của gia đình mà (dù không phải lúc nào bố cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đấy =_=)

8h PM
Nghe rêu rao Vinaphone bán Iphone 3GS giá 4 triệu, Viettel 0 VND o_O chạy lên mạng xem thực hư ra sao... biết ngay mà... lại bán kèm gói dịch vụ giá cắt cổ!!!! Ta thik Iphone thật nhưng chưa đến nỗi ngu mà cống tiền vào mấy cái dịch vụ khùng đó đâu! (Vả lại ngay từ đầu ta đã nhìn thấu ý đồ của các người. Muahhahah!!!)

10h57 PM
Mình phải làm gì tiếp theo đây?!!!

Mèo Angus, quần lọt khe và nụ hôn thắm thiết + Giờ mình là bạn gái của Thần Nóng Bỏng - Louise Rennison

 
Thông tin truyện:
Tập 1: Mèo Angus, Quần lọt khe và Nụ hôn thắm thiết
Tác giả: Louise Renninson.
Dịch giả: Phương Huyên
Số trang: 240 – Hình thức: bìa mềm
Giá bìa: 40.000 VND (giảm giá còn 30.000 VND tại Đinh Lễ)



Tập 2: Giờ mình là bạn gái của Thần Nóng Bỏng
Tác giả: Louise Renninson
Dịch giả: Phạm Trần Hải Hà
Số trang: 220 – Hình thức: bìa mềm
Giá bìa: 37.000 VND (giảm giá còn 28.000 VND tại Đinh Lễ)

*Truyện thích hợp cho các bạn gái từ 15 đến 22 tuổi. Chống chỉ định với các bạn nam (nếu đọc truyện này, con trai sẽ thực sự nghĩ con gái là một lũ điên mất >.<")
-------------------------

Mình là Georgia Nicolson. Bố mình không có cả râu lẫn kho chứa đồ. Mẹ mình đội cho mình cái mũ lố bịch có bịt tai và đính cả bầy vịt. Đứa em ba tuổi bốc mùi chuột đồng của mình thường xuyên tè dầm ra giường mình và bắt mình phải đóng giả “em heo béo ị ngoan ngoãn.” Con mèo hoang Scotland điên rồ toàn tập của mình suýt nữa thì chén mất con chó xù nhà hàng xóm. Mình định đá một kẻ mình chưa từng thích nhưng thậm chí còn chẳng có lấy một cơ hội vì hắn đã đá mình trước rồi. Mình đã gặp được chàng bạch mã hoàng tử Thần Nóng Bỏng nhưng chàng không những già hơn mình tận ba tuổi mà lại còn đang cặp kè với con nhỏ nhớt nổi tiếng nhất trường…

Và mình sắp phải đối diện với sinh-nhật-tuổi-mười-lăm-thảm-họa-khốn-kiếp-gấp-đôi...



Đó là những dòng tự thuật của cô bạn mười bốn tuổi Georgia Nicolson, cô nàng hài hước nhất trong số những cô nàng hài hước của năm (nếu thực sự có cái giải đó tồn tại :|). Như mọi cô bé mười bốn tuổi khác, Georgia luôn gặp rắc rối ở trường, ở nhà, và đặc biệt là với đám con trai kỳ kỳ cục cục đó. Chẳng có vẻ gì là một cô nàng thông minh hay cực kỳ sành điệu, như mọi cô bé bình thường khác trên thế giới này, Georgia nhiều khi ngốc nghếch đến ngờ nghệch, thậm chí có chút xấc xược và lanh chanh của tuổi mới lớn, nhưng trên hết, đó là một cô nàng dí dỏm, và trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không bao giờ thực sự từ bỏ niềm hy vọng và mơ ước của mình (dù rằng bản thân niềm hy vọng và mơ ước đó cũng thật “tầm thường” như của nhiều người trong chúng ta vậy :”D).



Nếu bạn là fan của thể loại teen, chick lit, hay đã từng ngấu nghiến “Nhật ký tiểu thư John”, “Nhật ký công chúa”, bạn không thể bỏ qua “Mèo Angus, quần lọt khe và nụ hôn thắm thiết”“Giờ mình là bạn gái của thần nóng bỏng”. Xuất sắc tương đương nhưng thú vị và hài hước gấp đôi. Đây cũng là hai tập đầu tiên trong series “Tự thú của Georgia Nicolson” – một trong những series dành cho lứa tuổi teen liên tục xếp hạng bestseller tại Anh và Mỹ, và cũng là hai tập trong series này được chuyển thể thành phim cùng tên (nguyên bản tiếng Anh: Angus, Thongs and Perfect Snogging) để tìm hiểu thêm về cô bạn đáng yêu và… kỳ quặc đến nhố nhăng này :))



Hãy bắt đầu với “Mèo Angus, quần lọt khe và nụ hôn thắm thiết” và cùng cười vỡ bụng với Georgia Nicolson!!!

Thất Dạ Tuyết - Thương Nguyệt

Tên sách: Thất Dạ Tuyết
Tác giả: Thương Nguyệt
Dịch giả: Lục Hương
Thể loại: Tân kiếm hiệp Trung Quốc
Danh hiệu: Tiểu thuyết kiếm hiệp bán chạy nhất năm 2007
Hình thức: Bìa mềm - Số trang: 532
Ngày sản xuất: 2/2009
Giá thực: 85.000 VND - Giảm giá (Đinh Lễ): 60.000 – 68.000 VND (có sự chênh lệch về giá là do một vài cửa hàng lẻ được Nhã Nam triết khấu 30% nhân dịp đặc biệt; còn thông thường sách Nhã Nam được giảm từ 20 – 25%).
****************
Không dám tự xưng mình là một môn đệ của dòng truyện kiếm hiệp Trung Quốc, từ lâu Yu vốn chỉ an phận với Kim Dung, gần đây nhất có đọc “Vô Cực” và “Vương Quốc Ảo” của Quách Kính Minh, nên để gọi là định hình được một nhận xét đúng đắn và đánh giá khách quan về dòng truyện võ hiệp này có lẽ cũng chưa thực thành công.

Nhắc đến Kim Dung có lẽ cũng không cần phải bàn nhiều, thậm chí nhiều người “ngoại đạo” cũng còn biết đến tên tuổi của cây đại thụ tiểu thuyết kiếm hiệp này; còn Quách Kính Minh, dù là một tác giả còn rất trẻ, nhưng lối viết theo phong cách Tân Kiếm Hiệp cũng để lại trong lòng người đọc ít nhiều dấu ấn sâu đậm. Nhưng dẫu sao Kim Dung, Kính Minh cũng đều là các nam tiểu thuyết gia – cũng là lẽ hợp lý thôi vì đối với dòng truyện kiếm hiệp thì dù là Kiếm hiệp cổ hay Tân kiếm hiệp cũng khiến người ta nghĩ ngay đến những cây bút xuất sắc đằng sau những tác phẩm đậm chất phong trần, tiêu sái như vậy ắt hẳn phải là những Hán tử. Nhưng Thương Nguyệt đã làm tất cả những ai giữ định kiến đó phải ngỡ ngàng. Một cây bút nữ, hơn nữa còn rất trẻ (sinh năm 1979) nhưng lại cho ra đời những tác phẩm vô cùng mạnh mẽ, quyết liệt và cũng không thiếu chất phong trần trong đó.

Tác phẩm đầu tiên của Thương Nguyệt Yu được đọc là "Thất Dạ Tuyết". Một tác phẩm thể hiện đúng chất nữ-nhân-cầm-bút-động-giang-hồ. Mạnh mẽ, quyết liệt nhưng chan chứa một chữ “tình”.

Nếu bạn đã quen với kiếm hiệp cổ, hay bạn là người chỉ ham mê những chiêu thức, môn phái, chính – tà phân ranh rõ rệt, Thất Dạ Tuyết có lẽ không dành cho bạn. Trong Thất Dạ Tuyết cũng có những yếu tố đó thật, nhưng nó gần giống như một thứ gia vị cần có để câu chuyện thêm đậm đà nhưng không đủ làm nên cái cốt của chuyện. Thất Dạ Tuyết xoáy sâu vào thù hận và tình ái nhiều hơn, mang tâm hồn của một thiếu nữ nhẹ nhàng, nhưng cũng dữ dội. Thi thoảng phảng phất nét gì đó hư vô không rõ tên gọi.

Vẫn lấy bối cảnh thời xa xưa với những bậc anh hùng hào kiệt, tranh đoạt thiên hạ bằng đao kiếm, Thất Dạ Tuyết mở ra cho người đọc một trường tranh đấu khốc liệt giữa hai phe phái đỉnh cao: Đỉnh Kiếm Các ở Trung Nguyên và Ma giáo ở Tây Vực. Vẫn là những nhân vật với sốt phận lắt léo, hận thù ngang trái, tình ái sầu khổ: Hoắc Triển Bạch với mối tình si ấp ủ hơn chục năm trời, Tiết Tử Dạ muốn cải thiên ý đưa người thương từ cõi chết trở về, sát thủ Đồng với những mưu toan lạnh lùng, tàn bạo nhưng ngay chính thân thế mình ra sao cũng không rõ, vương tử Lâu Lan Nhã Di giằng xé giữa chữ Trung, chữ Tình… Tất cả bọn họ, mỗi người một số phận, nhưng trong bảy đêm lạnh lẽo tuyết rơi mù trời đã bị đẩy lại về chung một chỗ, rơi vào lưới thù-tình ân ân oán oán, đan xen nhau không dứt.

Ngay cả khi truyện đã gấp lại rồi, vẫn không khỏi khiến người ta mang một nỗi bâng quơ vô định. Vẫn biết kiếm hiệp 10 quyển thì cả 10 đều không có được một cái kết có hậu trọn vẹn cho tất cả những nhân vật trong đó nhưng sao với Thất Dạ Tuyết, người ta càng cảm thấy sầu hơn, thê lương hơn?! Phải chăng vì số phận những con người ấy quá éo le, quá ngang trái… họ đã đi cả chặng đường đời trong lầm lạc, đeo đuổi những cái đích mà cuối cùng chỉ là hư không, ảo ảnh; đến giây phút tưởng chừng như chạm tới ánh sáng nhưng hóa ra vẫn chỉ là thứ ánh sáng le lói trong đêm tàn… người ra đi đã đi xa mãi mãi, người ở lại vẫn tiếp tục tranh đấu không thôi.

Quả thực, tuy chưa phải là một trang thiên anh hùng ca sánh ngang với những "Anh hùng xạ điêu", "Đa tình kiếm khách vô tình kiếm" hay "Ngịch thủy hàn"… nhưng Thất Dạ Tuyết thực sự đã viết lên khúc tình ca ai oán, bi thương nhất làm rung động lòng người trong đêm đông lạnh giá.

Wednesday, March 17, 2010

Daily Pad

1h09 PM

Vừa kết thúc việc dọn dẹp mấy bài "cảm thụ văn học" từ hồi còn ở Yahoo!360, may vẫn còn lưu lại trong máy... Phew, mệt... rất mệt đối với người lười như mình.

Hôm qua lại ngồi dịch Blue Bloods - The Masquerade tới khuya, cảm thấy trong người không còn tỉnh táo nữa rồi.

Đi ngủ đã rồi tính tiếp =_=

---------------------------

1h11 PM

Chợt nhớ ra chiều phải đến nhà chị Thủy... Ôi! Mệt!!!

Thiếu nữ đánh cờ vây - Sơn Táp


Như một định mệnh...


Tôi ít khi đọc các tác phẩm có thiên hướng nói về tình yêu nam nữ, đặc biệt là truyện với kết cục u sầu, bi đát lại càng không, tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Có lẽ vì tôi không đủ can đảm để "trải nghiệm" những nỗi đau, những số phận nghiệt ngã, những mảnh đời chỉ toàn thấy một màu đen tối xám xịt trong những tác phẩm lãng mạn, bi kịch. Tôi đã từng mất cả 1 tuần ngồi suy nghĩ đau đáu, chỉ luẩn quẩn trong đầu 1 câu hỏi duy nhất: "Tại sao...?", sau khi đọc xong cuốn "Con hủi". Thế nên, từ sau đó tôi cố tình tránh đọc những câu chuyện tình éo le, bi lụy. Thế mà...


L. Dung, bạn tôi, từng kể cho tôi nghe về "Thiếu nữ đánh cờ vây" của Sơn Táp. Chưa nghe hết đầu hết đũa, tôi đã hỏi mào đầu ngay "Có buồn không?", "Có, chết!". Thế là chấm hết, chẳng còn hứng thú mà đọc nữa. Phải gần 5 tháng sau đó, một lần rất tình cờ, tôi lại được nghe đến cái tên ấy một lần nữa. Chiều thứ 3 rồi, gặp Thư Béo hỏi mượn quyển "Ringu", 2 đứa chẳng hiểu ma xui quỉ khiến thế nào nhắc đến "Thiếu nữ đánh cờ vây". Tôi nghe Thư liến thoắng 1 hồi về chuyện nó thích truyện này ra sao, hấp dẫn nó thế nào. Nhưng tóm lại, có lẽ chính cái chi tiết "thiếu nữ không tên" đã khiến tôi tò mò. Chiều thứ 5, ngồi search trên mạng, đọc! Tôi đã từng nghe L. Dung nói, truyện này có nhiều cảnh "hot" lắm. Phải công nhận là vậy! Tôi không biết liệu bao nhiêu người bị hấp dẫn bởi chi tiết này mà tìm đọc truyện (giống kiểu "Rừng Nauy", tôi chưa bao giờ nghĩ rằng "Rừng Nauy" hay, nó nổi có lẽ 1 phần vì đi tiên phong trong việc tả chân 1 lối sống quá ư buông thả của thanh niên Nhật, được xen vào những cảnh nóng, chi tiết được "quảng cáo" khắp nơi trên các mặt báo). Thôi thì tạm gác những pha nóng bỏng trong truyện đi (tôi cũng không có thời gian nên hầu như chỉ tập trung vào những đoạn 2 người chơi cờ với nhau), tôi chỉ muốn bàn về tình cảm của 2 con người vô danh ấy. Sao lại không tên?... Chàng trai ít ra còn có cái danh Trung uý, một sĩ quan Nhật với tính cách đặc trưng của mọi đàn ông Nhật, trầm tĩnh, nhẫn nhịn, yêu nước 1 cách tuyệt đối và có con mắt coi thường phụ nữ. Còn cô gái, chẳng tên, chẳng danh xưng, chỉ được lưu vào trí não người đọc đơn giản là "thiếu nữ đánh cờ vây", nhưng có lẽ tôi thích gọi cô là "em gái Trung Hoa", giống như cái cách mà chàng sĩ quan hay gọi cô trong ý nghĩ.


Ngay từ những trang đầu truyện, tôi chợt bắt gặp mình lúng túng không bắt kịp nội dung truyện, hết 2 trang tôi mới nhận ra lối viết lạ lùng của nhà văn. Sắp xếp câu chuyện như 1 quyển nhật kí đôi của 1 cặp yêu nhau, mỗi trang dành cho 1 người. Thảo nào mà ban đầu tôi băn khoăn không hiểu sao nhân vật "tôi" này lạ lùng thế, rõ là con trai, nhưng sao nhiều khi như con gái (?!). Nhưng ngoài vậy ra tôi cũng chẳng thấy câu chuyện có gì thú vị, tôi chẳng thích gì nhân vật người thiếu nữ, với thứ tình cảm phù phiếm mà cô phơi bày ra cho người đọc, với tình cảm cô dành cho Mẫn và Kinh mà ngay cả chính cô cũng không biết rõ có phải là yêu hay không. Chỉ cho đến những chương cuối cùng....


Tôi thích nhân vật chàng sĩ quan! 1 anh chàng còn trẻ, chỉ tầm 23, 24 nhưng kinh nghiệm cả đời lẫn tình đều khá ư "phong phú". Cái cách suy nghĩ của anh rất giống 1 nhân vật trong manga tôi yêu thích, Saitou của "Kaze hikaru". Nhưng trên hết cả là tình yêu anh dành cho "em gái Trung Hoa" của anh. Một thứ tình câm. Tình câm mà sao mãnh liệt và tha thiết! Không thể phủ nhận bản chất "vẫn chỉ là 1 thằng đàn ông" của anh chàng, những ham muốn nhục dục ngay từ lần đầu họ gặp nhau, nhưng quan trọng là chàng ta chẳng đủ can đảm để chạm vào người thiếu nữ, bởi vì chàng đã yêu, yêu từ trước khi kịp nhận ra mình đang yêu!!! Vì yêu nên chàng trai trân trọng cô và giữ gìn cho cô, tôn thờ cô. Còn chẳng thấy cô gái nghĩ về anh chàng là bao nhiêu, chỉ cho đến gần cuối truyện, khi đi với Kinh, cô mới nhận ra tất cả là "phù phiếm", kể cả chuyện tình với Mẫn, chỉ có 1 người mà cô cho là trung thành với cô (còn hơn cả cô tưởng nữa kìa!) ở nhà chờ cô, thế mà cô lại bỏ đi, cô muốn trở về... Nhưng tôi thật sự không biết cái hình tượng "bạn cờ trung thành" trong ý nghĩ cô gái có thật hướng về chàng trai hay chỉ là ẩn dụ cho cuộc sống trước đây của cô, trước khi gặp Mẫn và Kinh, cuộc sống chỉ cần biết cờ vây, cuộc sống với nụ cười vui tươi, với ánh mắt thách thức mỗi khi chơi cờ của cô. Nhưng anh chàng sĩ quan si tình thì khác. Cứ khi nào đến lượt trang nhật kí của anh mở ra, mỗi khi anh nhắc đến cô gái Trung Hoa của anh, anh lại dành cho cô quá nhiều sự quan tâm và tình cảm. Anh so sánh cô với những người phụ nữ anh đã gặp, chẳng ai như cô! Anh bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp Trung Hoa ấy, bởi tính cách rất Trung Hoa ấy. Khi gặp cô, anh nhớ cô, anh chỉ có thể tự đối thoại với tình yêu giấu kín trong lòng mình. Còn những lúc không được gặp cô, anh nhớ cô da diết, trong tâm trí anh chẳng còn quân kỉ, chẳng còn gì hết, chỉ còn bóng dáng cô, gắn liền với cái tên "Thiên Phong", nơi gặp gỡ của 2 người. Và cuối cùng... cả tình yêu lớn lao dành cho Tổ quốc cũng đành chịu lép vế trước tình yêu của anh... "Vì em anh sẽ từ bỏ cuộc chiến này, anh sẽ phản bội Tổ quốc anh. Vì em anh sẽ là thằng con bất hiếu, một kẻ làm nhơ nhuốc dòng họ của mình. Tên anh chẳng bao giờ có trong đền thờ những anh hùng. Anh là kẻ bị nguyền rủa." Tại sao anh yêu cô gái Trung Hoa ấy đến vậy.... Tình yêu câm lặng cuối cùng đã thốt ra thành lời, trong nước mắt, trong máu... Nhưng chỉ buồn 1 cái tên của người anh yêu anh cũng không biết...


Sao lại không tên?...


Có lẽ chính chỗ này đây khiến tôi buồn mãi không thôi. Tôi chẳng biết làm sao để giải đáp được câu hỏi này... Tôi chẳng cần biết tên cô gái làm gì nữa, nhưng, như thể chỉ là hỏi hộ chàng trai, giá như anh kịp biết tên cô, nắm giữ 1 cái gì đó thuộc về cô, ít nhất 1 cái tên chẳng hạn. Nhưng chẳng gì hết...


"Để có thể ngắm nhìn người tôi yêu dấu, tôi đã cố gắng giữ cho mắt mở."


Phải chăng tình yêu không cần tên gọi... Nếu tác giả có dụng ý gì đó khi không muốn cho cô gái 1 danh xưng thì, tôi chợt nghĩ, ít ra cũng gây hiệu quả đối với tôi rồi đó. Nó làm tôi phiền muộn, khiến tôi đau đáu mãi không thôi.


Những câu chuyện về tình yêu... chao ôi, chẳng bao giờ tôi hiểu nổi...!!!


Tôi thương người lính Nhật, thương đến vô cùng, dù tôi chẳng thể đồng cảm cùng anh, nhưng tôi vẫn thương anh lắm lắm... Tôi cũng thương thượng cấp của anh, 1 người có lẽ sẽ đồng cảm với chuyện tình bi đát của anh, bởi người đó cũng có 1 kết thúc thật đâu buồn.


Than ôi, những mối tình câm lặng...